Gọi nhau – Chùm thơ của Hiền Mai

407

(Vanchuongphuongnam.vn) Ta gọi nhau là người yêu/ Để nghe say đắm yêu kiều vương mang/ Để cho đời chẳng ngỡ ngàng/ Cho chân bước vội tìm đàng vào yêu.

Tác giả Hiền Mai

Gọi nhau

 

Em gọi anh là người yêu

Để mang theo hết trọn điều nhớ thương

Để cho mây gió vấn vương

Cho sông nhớ núi cho sương nhớ chiều

 

Anh gọi em là người yêu

Để hồn em mộng liêu xiêu mơ màng

Để cho đời biết mênh mang

Cho trăng lơi lả ánh vàng phiêu diêu

 

Ta gọi nhau là người yêu

Để nghe nỗi nhớ thả điều ước ao

Nghe trong câu hát ngọt ngào

Nhắc nhau lời hứa ta trao một chiều

 

Ta gọi nhau là người yêu

Để nghe say đắm yêu kiều vương mang

Để cho đời chẳng ngỡ ngàng

Cho chân bước vội tìm đàng vào yêu.

 

Nợ

 

Dù vẫn biết nợ ân tình khó trả

Mà sao lòng chẳng chút phân vân

Vẫn hân hoan vay mãi chữ tình

Mặc cho nhân gian đầy dối trá

 

Dù vẫn biết quay đi là sẽ mất

Sẽ u sầu và cũng lắm chông chênh

Nhưng ta vẫn chẳng ngại ngần cất bước

Chẳng sợ gì nước mắt ngược trong tim

 

Chẳng sợ gì cảnh bão tố cuồng phong

Bởi chắc chắn sẽ có ngày nắng ấm

Sợ gì những đêm buồn lẻ bóng

Bởi chén rượu đầy sẽ là bạn trăm năm

 

Rồi bất chợt ta quay đầu nhìn lại

Có nhói đau khi thoáng bóng hình xưa

Có rưng rưng khi ánh mắt thuở nào

Thật thương yêu… sao giờ thành xa lạ

 

Ừ thì kệ, cho nỗi buồn tràn ngập

Nợ ân tình ta quyết trả không vay

Ghẹo gió kia than khóc những đêm dài

Cuời trăng nọ bơ vơ sầu vạn kiếp.

H.M