Hái mùa về bỡ ngỡ  – Thơ Hoàng Chẩm

760

Nhà thơ Hoàng Chẩm

 

Một lần nhau qua mùa 

Nắng qua thềm mắt cỏ biếc long lanh

Tiếng vọng bài ca dao từ miền nhớ 

Em run tay hái mùa về bỡ ngỡ 

Ngõ hồn ai chơi vơi tiếc nuối lá xanh

 

Lời trần tình cuốn lại những riêng mang 

Em ru giấc bình yên trong hương cỏ

Mai dẫu xa mơ hoài lời chưa dám ngỏ

Chốn vô cùng ơn nhau một mùa sang

 

Lá vẫn rụng như muốn vàng mùa cũ

Tóc thôi xanh như muốn cả màu sương 

Ta pha trộn nỗi buồn trong lời khóc

Khóc trăm năm khóc một cuộc vô thường 

 

Mùa gọi nhau một cái tên thầm lặng 

Lạc nhau chưa em mà tình đã vô biên

Trái mộng chín giữa một đời hương cỏ

Phải lòng nhau như tìm giữa cô miên

 25-09-2020

 

Từ em…  

Từ em như bóng mây qua

Trời thu trút lá mùa xa mộng thường 

Vội chi em bước lạc đường 

Có xa thuở ấy như tương tư rồi 

 

Bên em vỡ một bồi hồi 

Lời thương như mới thơm môi mắt hiền

Từ em tình đã vô biên 

Ta về trú ngụ một miền lãng du

 

Áo khăn gói lại thiên thu

Dẫu trăng hao khuyết lời ru lặng thầm 

Đành thôi đã lỡ cung trầm

Phím tơ chùng xuống lỗi lầm từ em 

 

Xin cho ngày tháng khát thèm

Mùa em ngần ngại biết đem tình buồn 

Từ em bay chút ngọn nguồn 

Níu trong dấu ái ngõ hồn riêng mang.

 

Tương tư 

Vạt chiều 

rủ bóng tàn thu

Thoáng em phố cũ…

một mù sương xa

Gửi lòng 

theo giữa mùa hoa

Dã Quỳ 

vàng thắm trong ta 

lạ thường

 

Thênh thang góc phố

cuối đường 

Như tìm trong mắt

bỗng thương nhớ rồi

 

Mùa vàng 

ta cũng đành thôi!

Mong manh tóc gió 

bồi hồi chớm đông

 

Lỡ em một bước 

qua sông

Bây chừ còn 

đó chút hồng chưa phai.

H.C