Hạt bụi bay ngang qua thân thể em – Thơ Bùi Minh Vũ

300

Nhà thơ Bùi Minh Vũ 

 

Có quá nhiều đam mê

Tôi thấy em không manh áo

Hơi thở bay trắng mây

Nuôi dưỡng những trận mưa nước mắt

 

Đôi chân em đạp hai mái chèo

Như đôi cánh bồ câu trắng 

Những ngọn cỏ ven bờ nằm sập xuống

Cơn gió trườn đá nhấp nhô

Tôi rướn mắt 

Em cầm hòn than trắng

Viết vào mạn thuyền:

“So much passion and no love!”  (*)

Tôi nhe lưỡi 

Một giọt đỏ nhỏ xuống

 “Tôi yêu em” 

Bóng hoàng hôn tròn

Nhỏ dần tôi nhỏ dần tôi thành hạt bụi bay ngang qua thân thể em.

 (*) thơ Vladimir Holan, trong bài For himself.

 

      

Bóng tối 

Bồng đứa con gái trên tay

Ánh mắt em như lửa

Khêu sáng đêm cắt điện

 

Rượu cứ chảy ra bay lên nôn tháo

Từ cái miệng của hắn

Phả một hơi dài vào ngọn lửa đam mê

Đẩy em bồng đứa con vào góc nhỏ của bóng tối hu hu

 

Từ cái miệng loi nhoi đứa con nhỏ những giọt âm thanh

Chấn động buồng ngực lẻ loi tắt ngấm các vì sao xa Lắc

Bóng tối dọa dẫm nhưng em không hề biết.

 

 

Tiếng hú 

Khi rời em 

Linh hồn anh nhảy múa

Trên chiếc lá còn đọng lại vệt hôn của nắng

 

Khi ấy anh tháo thân thể ra

La cà nhiều nơi

Trút bỏ những giọt lệ xóa vết chân em

Nhưng không thể xóa mùa đông đần độn

Lao tới những chiếc lá úa những móng tay nặng nhọc

Cài đặt âm thanh của em

Lê thê những tiếng hú

Mụ mẫm chuyến xe buýt vội vã về ngoại ô xa xôi

Từng ngày từng ngày

Linh hồn anh nhảy múa trên thân xác của ký ức

Được phơi bày từ thế giới của bài thơ lộn ngược.

 

 

Tôi là ánh sáng

Nhìn mùi thơm bay 

Tôi dang tay

Một đóa hồng đỏ thắm rụng trên gò hỏa tinh

 

Tôi được bao bọc bằng hương thơm

Nàng hỏi: “Anh là ai?”

“Tôi là ánh sáng”

 

Phía xa 

Tiếng xe gầm thét vỡ vụn 

Giang hà những ai đố kỵ.

 

 

Quá tải 

Em cảm thấy vô lý để tự hỏi:

Sao anh hờ hững như hạt sương giọt nắng như làn gió vô tri như dòng sông hoài chảy qua hình hài câm lặng

 

Ôi chờ đợi:

Đám mây đen trên đầu em nặng nề trên vai em bỏng rát trên môi em nhạt nhòa quá tải đối với em.

  

                 

Khúc le buồn 

Ta nắm tay

Dưới bóng trăng già ghì giữ tuổi thơ bay 

 

Vàng lá nghiêng chao 

Núi trọc cô đơn bến nước trơ gan tàn khúc le buồn

 

Đêm bên thác nước đâu đỏ đôi mắt của rừng

Gã vô lại trong thế giới văn minh nâng cốc.

B.M.V