Hãy cho tôi thấy biển khơi – Thơ Lali Tsipi Michaeli 

123

Vũ Việt Hùng dịch từ bản tiếng Anh và giới thiệu

(Vanchuongphuongnam.vn) –  Lali Tsipi Michaeli là nhà thơ tự do người Israel. Chị nhập cư vào Israel từ Georgia năm bảy tuổi. Lali đã xuất bản sáu tập thơ, tham dự nhiều lễ hội thơ quốc tế. Chị tham gia chương trình định cư cho các cây bút tài năng tại New York vào năm 2018. Các cuốn sách của chị đã được dịch ra nhiều thứ tiếng, xuất bản ở Hoa Kỳ, Ấn Độ, Pháp, Ý, Georgia, Ucraina, Nga, Rumani, Thổ Nhĩ Kỳ, Trung Quốc và Iran. Giáo sư Gabriel Moked nhận định Lali Tsipi Michaeli là “Nhà thơ tình của chốn thị thành”. Năm 2021, chị đoạt giải thưởng Polesis cho những thành tựu thơ xuất sắc trong cuộc thi thơ quốc tế mang tên Rabindranath Tagore. Hiện Lali dạy ngôn ngữ Hebrew tại trường đại học Bar Ilan, đại học Tel Aviv và đại học Ben-Gurion. Chị có một con trai cùng sống bên bờ biển Tel Aviv.

 Nhà thơ Lali Tsipi Michaeli (Israel)

 

Ngôi nhà điên loạn

 

Tôi nghĩ mọi người sẽ không sống trong ngôi nhà thế này

Họ chỉ ghé thăm trong giờ mở cửa

Và trước khi rời đi họ sẽ viết vài điều

Vào cuốn sổ lớn.

 

Khi bước vào tôi đã biết ở đó không có

Cuốn sổ lớn nào và cây bút kèm theo

Ở đó có phòng vệ sinh, gian bếp, phòng ngủ

Và những bức tường bao phủ bởi trí tưởng tượng sinh sôi

Của những họa sĩ đã khuất

 

Một kiến trúc sư sống ở đó cùng

Chiếc bàn vẽ và mô hình ngôi nhà

Thước kẻ và không gian thiết kế

Rất nhiều vẻ đẹp bước ra từ khoảng không này

Bên ngoài bước vào và

Bên trong đi ra

 

Tôi sống ở đây

Trong ngôi nhà điên loạn

Nhìn ra hướng biển

Cầu cảng và khu vườn

Và người đàn ông khỏa thân trên ban công

Đang nắm lấy tay tôi.

 

 

 

N

 

Khi bạn không có, không có và không có

Bạn không phải, bạn có và không phải

Và từ góc nhìn của bạn mọi thứ tồn tại trong thế giới này chỉ là

Nhà

Và ngôi nhà này không ổn định

Và ngôi nhà này không chứa đựng

Và ngôi nhà này đang rỉ máu

Và ngôi nhà này đang bác bỏ

Và bạn phải quyết định khi nào

Dừng việc đứng ở lối vào

 

Người phụ nữ đưa thư sẽ không còn bối rối

Sẽ không để những lá thư sang bên

Bây giờ tôi đã có địa chỉ đây

Bây giờ là hạnh phúc

Và tôi sẽ đến và đi, đến và đi

Và trong tất cả những ngày của tôi

Nhảy múa.

 

 

 

Hãy cho tôi thấy biển khơi

 

Đứng trên điểm nhìn của chiếc kiềng ba chân

Trong phòng làm việc riêng

Trên chiếc bàn của kỹ sư phác họa và lan can kim loại

Những bề mặt đó sàn tầng dưới –

Từ đây tôi nghĩ tự sát là điều không thể 

Ít nhất bạn có thể đập vỡ góc của

Chiếc bàn trong suốt

 

Và biển khơi,

Biển khơi mở ra làm hai

Cho tôi mỏ neo của sự cứu rỗi

 

Và biển khơi,

Bạn cho tôi thấy qua những chiếc ống nhòm,

Chính nó là điều kỳ diệu

 

Chiếc thuyền tiên phong ra khơi

Để lại sự thức tỉnh của lòng dũng cảm

Và bàn tay bạn ở đằng sau cổ tôi

Nóng vô cùng vào buổi sáng

Bàn tay người kiến trúc sư

Tôi giải thích cho chính mình,

Dựng hoàn toàn nên bản thân

Trên những cuộc khai quật.

 

 

 

Giọng nói của bạn bù lại sự cô đơn của vũ trụ

 

Thức dậy mỗi sáng mà không biết tại sao

Giọng nói của bạn gợi ra ánh sáng

Và làm điều tốt nhất để rời đi nguyên vẹn

Tất cả sinh vật của thế giới này

Ai sẽ chiến đấu cho giọng nói?

Và ai sẽ cất lên tiếng nói phát ra từ phía trước

Để làm mờ sự sắc bén của thanh âm

Thét gào

Khuất phục anh ta

Cho thêm một lần nữa

Cho chúng tôi bước qua cuộc đời này an lành

 

Phần còn lại sẽ được nhắc tới.

 

 

 

Ngôi nhà vẫn luôn chờ đợi

 

Chúng tôi bước ra khỏi ngôi nhà và ngắm nhìn nó

Kiểm tra ánh sáng tràn vào

Và làm sao nó chiếu sáng bức tường ở nơi

Treo bức tranh của Leah

 

Niken

 

Tôi tự hỏi nếu như một người lạ có thể nhận ra cô ấy là như thế

Dựa trên một phần bức tranh được tiết lộ bởi độ mở không gian 

 

Từ góc này, ban công trông có vẻ thoáng đãng

Ngồi trên ban công nó trở nên đông đúc hơn với chúng tôi

 

Những người hàng xóm ở bên trái và phải

Ở gần chúng tôi

Ánh sáng bé nhỏ lớn dần lên từ những người hàng xóm phía bên phải

Người hàng xóm ở bên trái đóng cửa rèm lại

 

Nó là vĩnh viễn

Bóng tối trong căn nhà cô ấy

 

Có vẻ như nguồn cảm hứng được đưa vào

Trong tòa nhà này

 

Họ không đặt từng viên gạch

Hay đổ bê tông

Lắp dặt cửa sổ

Đặt cửa ra vào

Cho việc sử dụng

Thiết thực

 

Và ở đó sẽ có

Mái ngói qua đầu một ai

 

Bây giờ hãy đi biển

Hãy trao cơ thể thứ gì cho cơ thể

Ngôi nhà

Nơi luôn luôn đợi chờ chúng ta

Đó là chú chó có khuôn mặt

Sẽ luôn thắp sáng chúng tôi.

 

 

 

Trong sự im lặng trước tất cả

 

Và rồi nó được viết ra rằng con người

Và đó là câu chuyện như thế

Một thực chất là quá nhiều

Và chiếc dùi cui ẩn dụ

Và máu

Và đàn ông lẫn đàn bà ở đó

Không tương đồng về số lượng

Nhưng điều đó là khả thi để khẳng định rằng tiếng nói phụ nữ

Trở nên vang vọng ở một điểm cụ thể

Và tôi có một người hàng xóm với chất giọng

Người sẽ hỏi tôi

 

Những gì đang xảy ra ở đây

Những gì đang diễn ra

Và đó không phải là tôi biết nói với cô ấy thế nào hay muốn thế

Nhưng tôi là một dạng đường dẫn với cô ấy

Và tôi nói thoáng qua rằng

Tình hình rất tệ và chúng ta không thể im lặng

 

Và cô ấy nói với tôi về nơi cô ấy từng sống trong quá khứ

Và về sự bất công cô ấy từng trải qua

Cô ấy nói

Tôi không muốn nó ở đây

 

Tôi cũng không muốn nó ở đây

Tôi rời khỏi tòa nhà như thế 

Tới con đường nơi không rõ từ trái qua phải

Chỉ có người hàng xóm và tôi

Trên bậc thang tối mịt

Trong im lặng

Trước tất cả.

 

 

 

Những độ tuổi của tôi

 

Thế là quá đủ với một trong số họ.

Cả hai người họ sẽ chết là điều không cần thiết. Một trong số họ là đủ

Để cứu lấy người khác từ địa ngục. Nhưng không ai trong số họ

Không tình nguyện để chết. Có giác quan động vật trong mỗi người họ

Không để đầu hàng để hủy diệt. Không phải để hiện lên dòng chảy của sự quên lãng

Một người bị nắm chặt bởi sự thiếu hụt của im lặng ngắt lấy linh hồn và người khác

Tới tình nhân trẻ được cho là đưa cô ấy tới Biển Chết. Không phải bờ biển của cái chết.

Cái chết.

Bao quanh cô ấy bằng lớp bùn của sự ham muốn.

Người khác đã làm lộ ra địa ngục. Người khác

Ai đã khiến đời cô ấy khổ sở trong

Hơn nửa thế kỷ. Con người khác này

Giờ đã gần chín mươi và ông ta

Gọi và nói với tôi

“Ta với mẹ con ly dị rồi.”

“Ly dị thật sao? Trên giấy tờ?”

“Hoàn toàn tự nhiên, là thật,” ông ta cười, “Tất nhiên rồi.” Ly dị, ông già đần độn ngu ngốc

Ông ta đặt dấu chấm hết

Cho cuộc sống của hai người họ trong sự dày đặc của địa ngục. Hay đúng hơn, ông ta đặt dấu chấm hết

Cho địa ngục trong sự nặng nề nơi cuộc sống của họ. Chuẩn bị thiên đường cho chính ông. Báo cho tôi về nó.

Khi tôi đang trên đường về nhà. Vào mười giờ đêm. Mệt mỏi từ những cuộc sống của chính mình. Từ những kế hoạch.

Những thứ mà tôi không thể đạt được. Từ những suy nghĩ về một tương lai mịt mờ.

Ông ta cười cợt sự mệt mỏi của tôi và đồng thời cũng cảm thông. Tôi chỉ đang cuốn theo trò đùa.

“Nhưng ta hiểu con cảm thấy thế nào,” ông ta nói. Và trong một cách không phù hợp ông ta đề nghị,

“Gọi con sau”. Ông ta cúp máy. Ông ta không làm phiền tôi về nhiều thứ.

Ông ta khiến tôi sốc vì sự dũng cảm của ông. Kìm nén tiếng thét, sự ồn ào,

Sự mập mờ say mê.

Không còn than phiền về cả thế giới và đặc biệt về vợ ông ta. Chỉ như thế.

Ông ta trở nên điềm tĩnh như một người đàn ông ở đoạn cuối cuộc đời mình. Cô ấy vốn dĩ không phải. Cho nên ông ta im lặng.

Ông ta nhận được sự phán xét, đầu hàng. Sắp xếp tương lai của mình như một người đã chết.

Không bỏ lại người góa phụ

Sau ông ta. Ông ta giảm bớt quyền lực của mình và nhảy vào chỗ của ông ta bên trong

Một bức tranh nguệch ngoạc.

 

Basquiat chết vì thuốc. Ông ta sẽ chết từ mớ hỗn độn. Đó là cái kết của ông. Họ sẽ không chôn cất

Một người gần một người khác. Họ đày đọa chỗ nương thân của nhau. Đó là kết cục. Bây giờ

Tất cả ý chí được níu chặt dựa theo luật pháp và phong tục. Ít nhất

Họ giải phóng con đường. Họ để chìa khoá

Trên nấc thang

 

Và tôi.

L.T.M