Hẹn ước là trăm năm – Chùm thơ Lê Hoàng Kha

550

(Vanchuongphuongnam.vn) – Tiết trời hóa thu phân/ Em vừa mới biết yêu/ Tơ hồng duyên se mối/ Hẹn ước chuyện trăm năm.

Tác giả Lê Hoàng Kha

Hẹn ước là trăm năm

 

Tiết trời hóa thu phân

Em vừa mới biết yêu

Tơ hồng duyên se mối

Hẹn ước chuyện trăm năm.

Và lá thư anh gửi

Em giữ kỉ niệm riêng

Nhớ từng dòng anh viết

Có một nhành hoa nhỏ

Nở bên thềm sớm mai

Không tuyệt sắc lung linh

Nhưng thục nữ yêu kiều

Dịu dàng nét thướt tha

Gọi là Hoa Trinh Nữ.

Đẹp lắm phải không em!

Vừa hay má ửng hồng

Đôi mi em nhẹ khép

Để lòng anh nhớ thương.

Trời có gió se lạnh

Chắc lập đông đã về

Lá vàng đâu còn nữa

Nhuộm một màu tím xưa.

Rồi một ngày mây trắng

Bướm vàng vỗ cánh bay

Sương còn vươn trên lá

Nắng sưởi ấm nhẹ nhàng

Trái tim mình ngủ say

Đâu còn ai để nhớ

Hẹn ước là trăm năm.

 

Một đóa sen

 

Vào hạ,

Sáng nắng chói chan

Chiều mưa rào rạt.

Ngoài bờ ao,

Mặt nước lay động

Hạt non vươn chồi xanh

Tháng ba sen nở

Tuổi thơ ngây.

Độ mấy tuần trăng,

Giữa mùa tháng năm

Sen đẹp ngất ngây

Hương thơm ngào ngạt.

Tia nắng vàng,

Tô điểm cánh sen hồng

Chú cá nhỏ vẫy vùng bờ nước

Nét mực vẽ nghiêng

Một đóa sen.

 

Nhà

 

Nhà là nơi ta để nhớ

Có những kỉ niệm xưa

Nhà là nơi ta để về

Sau những ngày xa xứ

Là gác bếp má thổi lửa

Là quê cha đất tổ.

Là tuổi thơ trước hiên

Vỡ òa khi ba đánh đòn

Chờ má đi chợ về

Là khi ngoại ngoáy khơi trầu.

Là bụi chuối, hàng dừa

Là bờ ao, lũy tre.

Nhà là đêm ba mươi

Quây quần bên bếp lửa

Tiếng gọi nhà,

Ấm áp mà thân thương

Đi qua bao chốn xa

Nhà vẫn mãi trong tim

Nuôi ta lớn từng ngày.

Nhớ một mùa mưa bão

Ngồi trước mái hiên nhà

Cột nhà thì xiêu xẹo

Má ôm ta vào lòng

Tiếng gió rít sau hè

Giật mình ta tỉnh giấc

Nước mắt lăn trên mi

Ngước nhìn di ảnh má

Ta lại khóc vỡ òa.

L.H.K