Hoa ngoài vườn bò vào đêm năm ngoái – Thơ Bùi Minh Vũ

550

Nhà thơ Bùi Minh Vũ

 

Những khúc cơm nguội 

1

Em từng ngồi ngủ trong quán cà phê

Anh từng thổi lửa vào đôi mắt ấy

Ngày chẳng có buổi mai năm chẳng có mùa xuân

Những đóa hoa ngoài vườn bò vào đêm năm ngoái. 

2

Có thể em là vạt mây trong tay anh

Nên cuối trời đói lả lơi giông bão

Chẳng có ai hững hờ kể cả con chó

Vĩ nhân trung thành bậc nhất trần gian

3

Anh tìm trong kẻ tóc em một chiếc giường mùa đông

Cái đầu bay bay như con đom đóm

Hết cơn nguy kịch

Cục cơm nguội ơi.

4

Em nằm trong chiếc cặp đen

Đôi vai anh nghiêng lệch 

Hóa thành rơm

Đồng ruộng bốc khói

5

Anh không bao giờ nhìn vào đôi mắt em

Ông trời đang cầm búa

Anh thuyết phục anh nhìn vào gót chân em

Đêm kéo dài đôi mắt kiến

6

Miệng em như nòng súng

Nhả vào anh một viên

Ngọt đường phèn

Những trận đánh khủng khiếp

7

Em đủng đỉnh mang cho anh mấy lạng không khí

Anh tăng trưởng từng ngày

Nẩy nở một quả bôm tình nhân

Làm méo mó bước nhảy hoàn vũ.

8

Những cành cây nghiêng về em

Mấy làn gió réo khóc nỉ non

Anh không thể thêu thùa hơn nữa

Vì em luôn thuộc về người khá 

9

Em không bao giờ đứng yên

Đó chính là mầm mống cô đơn

Bước chân tiếp theo sẽ là vực

Chỉ còn cách quay về.

 

 

Niềm vui

Cảm ơn nỗi buồn của em

những vì sao chẳng hề biết mỏi mệt

quyền lực kẻ ăn mày

vượt qua bờ ngờ vực

 

Cảm ơn nỗi buồn của em

gieo vào lòng những khát khao ca hát

nếu cuộc đời là niềm vui

thì thiên đường là nước mắt

 

Nhưng em ơi

hãy nhìn sự kết liễu của mặt trời

bắn vào đầu những ánh sáng mù

 

Nỗi buồn không mùi

hóa giải ta đứng dậy.

07-2011

 

Mây bay

Em bị chôn vùi trong tâm tưởng

Trôi theo dòng máu

ở cuối nguồn lòng anh

trong thế giới cấm kỵ

lần ta bên nhau

hai giọt sương trong gió

thật khó đoán định

đêm giữa ban ngày?

Những nụ hôn nhạt nhòa mưa ký ức

Mang thai đầu mùa rẫy linh hồn

Bị chôn vùi

Những nhát cuốc thân quen bị bán chác.

 

Một đêm những ngôi sao va vào nhau trong vốc tay

Ta làm rớt chiếc khăn nhỏ như mắt kiến

Trên lối quen làm tình

Lúc em thật lòng cong người một dấu hỏi

Chúng ta sống để làm gì trong thế giới bỏ quên ngày

Bon lừa chen dối được đánh bóng bằng mỡ gà công nghiệp

Đêm loạng choạng

Nghiêng lệch gió

trăng rơi bì bạch

Trên cái đùi cây chưa có dấu tay người.

 

Em trong lòng tay lạnh Sơn La

Chẳng có tên có tuổi

Như một di tích bỏ quên

Đêm đắp lên em

Gió cũng giành phần hát rời ru thơ nhỏ

Thế giới phẳng lì 

Vài ngọn núi sang bằng

Em ngao du con búp bê gồng gánh

Ngày vẫy tay

Đêm giang tay

Em nhắm mắt trên cơ thể của bầy nhái.

 

Từ trên biển mây trắng

Ta hôn em trong hoang sơ

Hai đứa ăn mày nhân thế

phận người phơi trắng mây 

mưa lộp độp nghe như tổ tiên khóc

Vì các cháu vô tâm với ông bà

Xé chiếc khăn thời gian phủ lên bàn thờ khấn

Cay xé không gian nơi ta ngỡ ngàng thấy em biến thành tiên nữ

Chẳng ở lại trần gian

Ta đi chiếc đầu trên núi

Hai chân ta móc vào mây bay mây bay.

07-2011

 

 Khúc đêm

Em thả điệu múa 

bóng thời gian chướng bụng

Rượu cần khóa trái niềm vui

Em nhìn đức tin

Treo trên nhành cây

Cái gốc bị cưa giữa trưa

Vì thích chướng bụng

Hơn vào thư viện 

 

Em thả cần rượu

Thả nỗi đam mê

Thả khúc sử thi vào ngọn lửa

Thả tiếng chiêng rơi rụng dưới trăng ngàn

Người thợ săn voi ngỡ mảnh thú 

Mang bỏ vào lò vi sóng

trái tim bị thay máu 

bằng nước tương nhiễm khuẩn.

 

Em thả dài đôi tay ngà

trên cầu thang mẫu hệ

Một linh hồn còn móc trên đỉnh 

cây nêu

Tắc nghẽn lời hát ayrei 

đầy ứ nhạc thị trường xang xế

Con cá trên dòng Srêpốc đục nhàu 

Đau đáu em ơi.

07-2011

 

 Đồng tiền

Giữa sự vĩnh hằng và cái chết

Đồng tiền không được chọn

Chúng tự xé xác

Hoả táng bằng nước mắt cá sấu.

07-2011

 

 

Mang thai huyền thoại

Ta tìm em từ phía mù xa

Nhừ đói buồn rêu mưa 

Trong ngôi nhà không có bầu trời

Sau cánh cửa là bức tường sắt

Nghe tiếng ầm ào giận dữ và tranh giành

No nê những đọt cỏ no 

 

Ta tìm em câu chuyện lãng quên

thời gian lè chiếc lưỡi chó sói

chẳng có con đường quay trở lại

Chông gai bong bóng vườn tình

Cầm trong tay đoá hoa nước

Thả về phía mù xa

 

Nằm sấp như tờ giấy lộn  

bay về phía không người

ngày ta bập bẹ học đàn

Rung lên những âm thanh non yểu

Vườn mù xa đêm

Các khớp thoái hóa trước nét nhòe còn lại gương mặt em

 

Bên ngoài ánh sáng

Bên rìa thời gian

giang tay vào mù xa tăm tối

hối hả vội vàng cầm một nắm không khí 

từ trong ký ức phôi phai

em có biết?

hay nhấn chìm những muộn màng sấm chớp

Bỏ bờ vai ngõ hẹp chuyện phôi phai

Trăng không còn treo trên những toà building

Bến không còn một dạ

Lấp lên trống rỗng những khôi hài nụ cười của đất

Chẳng còn sự thanh tao quý phái quỳnh đêm em nhìn xem?

 

Màu sắc bị nuốt và ngoảnh đầu trong cơn dao động phẳng lì

Một bàn tay một ngón một đốt đã rụng gân tình ái

Thời gian ăn mày không gian ăn mày

Lòng tốt chuối chín cây

mù xa ơi chẳng có cái gông và số tám

Em ẩn trong bào thai của sương đêm

 

Sau chiếc lá

Tựa vào giọt trăng tan

Nhìn bằng kính siêu hồng ngoại nối dài

ở ngoại ô của gió

Phía mù xa ta và em

Giữa bức tường mỏng bằng một phần ngàn sợi tóc.

 

Mù xa mù xa

có núi non trùng điệp lòng em khe suối?

có ngày phấn son giặt giũ phơi mình?

có bàn tay nịnh bợ và hư đốn dụ dỗ ?

Nơi em nằm chẳng có em

Nơi em đi chẳng có bàn chân thơm cỏ mới 

 

Người ta xẻ bụng không gian 

tiêm vào thời gian quá liều

Em ngất ngây tan hình dưới đáy trăng nước

Nhả ra từng miếng cẩm thạch mơ hồ 

Bí mật của đôi mắt không có tròng đen

nhìn vào phôi pha những tàn phai da thịt

 

Phía mù xa ơi có khi nào xa mù mặt trăng khóc lóc

Chẳng hề chinh phục hôm qua qua hôm ta là tên ăn trộm ta

Quyết mượn đôi tay trần gian đôi mắt thiên hà

Đến với mù xa thơm lừng lộng lẫy 

Dẫu khói sương giăng thành lũy

Và mang thai huyền thoại nặng lưng trời. 

 

Mù xa ơi

mù xa… 

mù….

07-2011

B.M.V