Hoa tần ngần nhụy chưa xa – Thơ Trần Thế Vinh

505

Nhà thơ Trần Thế Vinh 

 

Lục bát ra Giêng

 Giêng xòe nắng mỏng tròn tay

Đã nghe lóng gió thổi ngày. Xuân qua

Hoa tần ngần nhụy chưa xa

Hình như chồi mới ê a tuổi mình.

 

Giêng xòe nắng giục thanh minh

Đi theo mùa tiết trắng trinh gọi mùa

Duyên xuân còn một canh thưa:

Rằng thong dong gió cho vừa lóng Giêng.

 

Chim xòe mắt biếc ngoài hiên

Vỗ lên đôi cánh đi tìm núi xanh

Hoa rụng đâu phải xa cành

Rơi theo bước nữa đã canh. Xuân tàn.

 

Giêng xòe trổ lóng mùa sang

Ta lêu lêu mặt nắng vàng giọt mây

Nghinh xuân chi hoa bướm đầy

Nhìn lên đỉnh núi đã ngày. Ra Giêng!

1. 2020

 

Thức cùng đêm Xuân

Cớ chi đêm nay…

Thức vọng tiếng thời gian trôi ngược

Chất chồng niềm nhớ, nỗi quên

Gỡ mãi không ra. Ta biết

Một hiên trăng mấy mùa xa biệt

Chỉ vạt khói miền Tây lệ ướt lưng đầy

Ta đi miết vào niềm xưa nay thẳm vực

Rượu nghĩa tình rồi cũng cạn thôi

 

Ta mở rộng cửa nhà mình

Ấp ủ mùa đông già nua đang đợi

Đón mùa xuân mới…

Cớ chi sóng lòng bổi hổi

Biết thấm lạnh lòng vực cạn sâu

Có một nơi ta về

Sáu mươi năm bon chen chỗ đứng

Giật mình… Qua như cơn mê

 

Thấy vợ ta bộn bề mùa Tết

Hối hả như vá áo xuân thì

Tết mà buồn. Cớ chi

Đêm nay ta thức…

 

Ừ thôi ta về

Về rừng ta hái lá xanh

Lật tìm ký ức trên cành tuổi thơ

Chiều rồi. Mặt lá vàng lơ

Nửa kia, sậm một chữ tơ tóc buồn. 

 

Về đồng sãi cánh chuồn chuồn

Lắc lư con nước cuối nguồn phù sa

Tìm lại mùa lụt vắt qua

Xác xơ cấu tứ. Thơ ca lỡ làng…

 

Về sông. Gọi ơi đò sang

Chở ta về với bến làng ngày xưa

Be cũ. Khẳm giọt mây trưa

Vô hồn bậc khóc như mưa trái mùa.

 

Ta về tìm bến ngọt, chua

Tìm theo…

         Gió sớm

                     Mưa trưa

                             Nắng chiều

T.T.V