Hoàng Xuân Tuyền ôi cái ngày tai được trả tự do

946

CHIỀU CUỒNG

Đường bao xa, bỗng đâu chiều nổi gió

Cát bụi vây, cát bụi dập vùi ta

Xót xa hỡi, bày chi cơn đấu tố

Mình với nhau – cùng cát bụi thôi mà.

Nhà thơ Hoàng Xuân Tuyền
Nhà thơ Hoàng Xuân Tuyền

TUYỆT KỸ

Nói dối

hồn nhiên trịnh trọng

Làm gian

vô tư hoành tráng.

Chuyện cũ rồi

bàn làm chi.

Thì bị

thì gậy

thì đi ăn mày.

BÀI THƠ KHÔNG TÊN

Ngày lại ngày…

tai luôn phải ngắm toà lâu đài

xây bằng nước bọt.

Kẻ giãy mà không chết

vẫn hồng hào.

Kẻ chết sẽ không giãy

phải thế

chứ sao

trong vụ sụp mái vòm

tòa lâu đài xây bằng nước bọt.

Ôi cái ngày tai được trả tự do.

ĐỜI CUỘI

Không tự chọn tên, không chọn tuổi

Chẳng tự chọn núi, chẳng chọn sông

Ai chọn anh để làm hòn cuội?

Không tự chọn ghét, chẳng chọn yêu

Ấm lạnh, méo tròn – đâu quyền anh chọn

Thời gian chọn nốt cả màu rêu.

Nhà thơ Hoàng Xuân Tuyền

LẼ NÀO

Xe đạp chưa từng tập

xe máy không biết đi

hăng tiết vịt chơi tuốt mô tô bay.

Chắc muốn thiên hạ lác mắt

Hẳn đầu óc có vấn đề gì.

Khổ

ngăn không được.

Rõ khổ

van nài không xong.

Có ở đâu thế không

sao ở đây sẵn vậy:

anh hùng tếu

bày lắm trò ngông

tưng bừng

vớ vẩn

hại người.

THÁO KHOÁN

Ngày đã vơi

chiều mấp mé.

Mai, rồi chẳng biết sẽ thế nào.

Tháo khoán.

Tát cạn

bắt ráo

tùy nghi.

Hi vọng

tuyệt vọng.

Hả hê

xa xót.

Chiều vấy bùn

Ngày tháo khoán.