Hơi ấm còn tinh khôi – Thơ Đoàn Mạnh Phương

418

 

Nhà thơ Đoàn Mạnh Phương 

 

Chạm

Cuộc sống mỗi ngày một vị cay

như ta từng nhấm nháp

từng ngộ độc hồn nhiên

tất cả những gì va đập

 

Thời gian vẫn lạnh lùng chuyển động

Sống giữa trò chơi phố phường

Được nhìn thấy, được hình dung

Mải cư ngụ trong một phiên bản cũ

Mãi như kẻ đứng viền lề,

như một phần tẩy xóa của đám đông

 

Giẫy đạp khỏi mọi lo toan mà lo toan luôn mới

Thẩm thấu giữa thấy, nghe, nếm, ngửi

Cuộc sống

mỗi ngày một vị cay

Lớn khôn bằng cái lưỡi triết học

 

Chối bỏ con đường kẻ sẵn

Tư duy đi ngược lề, ngược chiều

Va quệt rất nhiều ký ức

Bắt gặp sự thất học của vôi vữa

Cúi đầu tìm về quê hương…

 

Thử đánh tráo cảm giác

Bỗng biến mất một thế giới trước mặt.

 

 

Thế sự

Những đổi thay bất tận

con đường biến dạng dưới bàn chân

Sự phù phiếm, độc tôn từ ánh sáng

Từng thổi bay

những hạt bụi đầu tiên

 

Dòng thời gian chảy bơ phờ ký ức

từng kiểm kê rà soát bóng đêm

Bao khoảnh khắc

chật đầy cảm thức

Nghĩ mà thương chữ thương mình

 

Nghĩ mà thương mình thương chữ

Tình nhạt đi

sao nước mắt mặn hơn

Nhìn bao mặt nạ vô hồn

không vỗ tay cùng sáo rỗng

 

Tận cùng trầm tư

cầm tay trí nhớ

Trí nhớ dắt người đi

tìm câu hỏi vì đâu

 

Dỗ lòng người ra sao

Dỗ lòng ta thế nào?

 

 

Chủ nhật

Bắt đầu bằng một tách cà phê sớm

Bằng tiếng khua lanh canh thìa dĩa từ em trong gian bếp nhỏ

Từ ban công,

hoa đỗ quyên vừa nhú nụ

 

Bắt đầu bằng tiếng cười của con trai rủ bố đi bát phố, lên Hồ Tây ăn bún ốc ngắm sen

Tiếng nũng nịu của con gái út nhắc xa gần: Tuần sau sinh nhật con đã đến

Bố đừng đi công tác đâu, con muốn cả nhà mình…

 

Cả nhà mình có nhiều ngày chủ nhật

Ở bên nhau

rúc rích tiếng cười

Hỏi năm tháng tích bao nhiêu mưa nắng

để đơm nên tổ ấm nhỏ xinh này

 

Ngày trôi không nhan sắc

hơi ấm còn tinh khôi

 

 

Ăn sáng vỉa hè

Vỉa hè cho tôi một bữa sáng

trong quán ăn vô tận thông tin

Khuấy vào tôi

một ly cà phê đắng

ngợp trong dòng tin tức mánh mung

 

Ăn sáng vỉa hè trong tiệc nắng

trôi đàn hồi trong siêu thị âm thanh

Dòng suy tưởng trôi về quá khứ

hỏi làm sao không nuốt nổi chính mình

 

Chọn cho mình

một góc ngồi yên tĩnh

Ngắm vỉa hè, ngắm phố, ngắm người qua

Và để rồi

giữa những quen và lạ

vã mồ hôi vì tin cậy, thật thà…

 

Và cứ thế

quán vỉa hè mỗi sáng

cứ cộng dồn tích nợ một tôi xưa

để một tôi của bây giờ gặp lại

thành nhiều tôi trong ngách phố chuyển mùa…

Đ.M.P