Hỏi nhỏ con tim – Thơ Nguyễn Thị Vinh

1329
(Vanchuongphuongnam.vn) – Tác giả Nguyễn Thị Vinh hiện là công nhân, sinh sống tại Bình Dương. Sau những giờ lao động vất vả thì thơ ca chính là người bạn thủ thỉ và là nơi lưu giữ những cảm xúc hồn hậu với cuộc sống. Văn Chương Phương Nam trân trọng giới thiệu đến bạn đọc chùm thơ với những tình cảm giản dị của chị.

Tác giả Nguyễn Thị Vinh 

 

Vườn của cha 

Mảnh vườn gắn bó thân yêu

Mồ hôi Cha rụng bao nhiêu tháng ngày

 

Con về nhìn ngắm mà say

Chân Cha in dấu dạn dày gió sương

 

Con đi khắp nẻo muôn phương

Lòng khao khát nhớ quãng đường tuổi thơ

 

Tóc cha giờ đã bạc phơ

Cúi đầu con nhặt giấc mơ thủa nào…

 

Ngoài kia nắng vẫn xôn xao

Con gái nhẹ bước chân vào vườn Cha

 

 

Tìm lại tuổi thơ 

Ta được trở về thăm lại làng quê

Nơi con sông đào chở bao kỷ niệm

Tìm lại tuổi thơ bên đồi sim tím

Cái thuở ấu thơ… tóc bím hoa cài

 

Hong tóc huyền dưới ánh nắng ban mai

Soi ký ức đo chiều dài nỗi nhớ

Con sông đào vẫn uốn mình trăn trở

Ôm ấp phù sa bên lở bên bồi

 

Lá thu vàng từng chiếc đuổi nhau trôi

Cùng lặng lẽ xuôi theo bờ dĩ vãng

Chiều hoàng hôn mặt sông đào phẳng lặng…

Trời chớm đông… màu nắng cũng kém già

 

Hít thật sâu hương vị của quê nhà

Để thỏa lòng mong nhớ những ngày xa

Sông đào, đồi sim ôm trọn tim ta

Ta ôm quê nhà vào lồng ngực trái

 

Nguyện trọn đời ta ôm ghì mãi mãi

Lối cũ đồi sim bến nước sông đào

Dù đã đi qua một thời nông nổi

Hoa tím ngày xưa quá đổi dại khờ.

 

Giao mùa 

Đông sang chạm ngõ đây rồi!

Sớm mai gió lạnh, xám trời trên không

Lá khô úa rụng bên đồng

Gió heo may thổi chiều Đông đã về

 

Đông về trên khắp miền quê

Đông qua thành phố, Đông về núi cao

Đông về nhánh Liễu nhành Đào

Cỏ cây trơ trụi gầy hao bao ngày

 

Đông về giá lạnh căm căm

Cảnh đời vất vả đêm nằm co ro

Số phần thiên định sẵn cho

Mấy ai tránh khỏi cảnh lo với buồn

 

Có người Đông đến lệ tuôn

Còn tôi Đông đến lòng vương vấn sầu

Vương sầu vì chuyện đâu đâu

Thế mà dạ cứ mãi sầu chưa nguôi…!!!

 

 

 

Hỏi nhỏ con tim 

Đã bao lần em hỏi nhỏ con tim

Tình anh trao em có êm đềm phẳng lặng

Lời dịu ngọt trên môi anh nồng ấm

Có thật lòng để em phải xuyến xao…?

 

Vắng anh rồi lòng em lại nao nao

Anh trong em như sắc màu cuộc sống

Nhớ ngày xưa bên khung trời gió lộng

Ta đan tay xây mộng ước ban đầu

 

Em như chim non lạc giữa mùa ngâu

Trong giông bão mang nỗi sầu nặng gánh

Dãi nắng dầm sương đêm về đơn lạnh

Hỏi nhỏ tim mình… có thấy chạnh lòng?

 

Người thương à! Anh có biết hay không?

Tình chia đôi tim hồng em khắc khoải

Sợ những chiều mưa ôm niềm đau hoang hoải

Đau đáu tìm nhau, đốt cháy cả tâm hồn!

 

Em hiểu cuộc đời còn những thứ thiệt hơn

Là kẻ tha phương em tủi hờn mặc cả

Khi bóng hoàng hôn lùi dần sau bản ngã

Lúc ấy có còn câu vàng đá nữa không anh?

N.T.V