Hôm nay bình yên nhé – Thơ Đoàn Thị Diễm Thuyên

229

Nhà thơ Đoàn Thị Diễm Thuyên

 

Hết Giêng rồi anh ạ

Hết Giêng rồi anh ạ

Mình trôi về tháng Hai

Nắng sao mà gay gắt

Lá úa ùa qua vai

 

Hoa dần phai dần rụng

Ta dần quên dần xa

Níu trăng non đầu tháng

Trăng nghiêng tình xót xa

 

Hết Giêng rồi anh nhỉ

Ngày xuân qua vội vàng

Để sắc màu âm ỉ

Đầy hồn em mênh mang

 

Hết yêu rồi anh nhỉ

Giêng hai cũng rõ ràng

Nhìn nhau rồi quay mặt

Hai đứa mình sang ngang

 

Hết Giêng rồi anh ạ

Tình chúng mình sang trang

 

 

Chỉ cần trăng về dụ

Cố để cho đừng vụn

Cuộc trần ai lỡ làng

Bèo giạt mây trôi cũng

Bởi phận mình đa đoan

 

Cố để cho đừng mất

Cái bản ngã đàn bà

Sau ái tình lây lất

Ngại chạm vờ thịt da

 

Có những đêm trượt nhớ

Trầy trụa cả chiêm bao

Vết mưng nào bỗng vỡ

Cứ ngỡ như ai cào

 

Cố để cho đừng vuột

Một vụng về đức tin

Cho ngày dài não nuột

Không chợt nhai tim mình

 

Ai đem trăng về dụ

Cho lòng đàn bà em

Quên vết đau vừa tụ

Mà xông xênh khát thèm

 

Chỉ cần trăng thật mới

Chỉ cần gió thật êm

Chỉ cần anh thật tới

Với mùa yêu đầy đêm

 

Em bỏ cơn hận cũ

Anh như trầu mới têm…

 

 

Hôm nay bình yên nhé 

Có nắng thì có mưa
Đời cũng đâu khác vậy
Sướng khổ cứ luân hồi
Buồn vui hoài đưa đẩy

Em nuốt giọt lệ trong
Nghe mênh mang thương giận
Em tắm giọt nắng hồng
Tự thương mình lận đận

Ngày trôi nhanh như thể
Nắng rớt của hoàng hôn
“Sống thật” đâu có dễ
Như vô thường vô ngôn

Ngày ơi bình yên nhé
Dẫu nắng và dẫu mưa
Tâm niệm về chánh thiện
Kệ thói đời đong đưa

Đ.T.D.T