Hong giùm tôi nỗi buồn – Thơ Nguyễn Sông Trẹm

111

Nhà thơ Nguyễn Sông Trẹm 

 

Còn lại với dòng sông 

Tôi còn lại với dòng sông

Trôi đi – con nước buồn không muốn về

Sông dài chở bóng mây che

Lao xao con sóng mải mê tìm bờ

Tôi còn lại những câu thơ

Ru hồn sông giữa đôi bờ triều dâng

Mai tôi xa kiếp phù vân

Tàn tro là chút xác thân ngậm ngùi

Tôi và sông cứ trôi đi

Ngàn năm biển sẽ thầm thì ru tôi!

              

Về dưới hiên xưa 

Còn gì trong ánh mắt

Tuổi thơ tôi ngày xưa

Nụ đời xanh từ đất

Úa nhàu theo nắng mưa

 

Còn gì trong nỗi nhớ

Tháng năm dài chia xa

Khu vườn chiều lộng gió

Một dòng sông quê nhà…

 

Khung trời ngày thơ dại

Ru hồn tôi đắm say

Những mùa đi mê mải

Cố hương chiều mây bay

 

Dường như ngày đã cạn

Cuối chân trời hoàng hôn

Xin xưa còn chút nắng

Hong giùm tôi nỗi buồn

 

Dường như chân đã mỏi

Khi về dưới hiên xưa

Thắp lên chiều hương khói

Thấy bóng hình mẹ cha…

 

Còn gì trong ký ức

Tuổi thơ tôi ngày xưa

Một mai về với đất

Hạt nẩy mầm nở hoa

 

Sông chiều

Tôi về lại bên dòng – sông – tuổi – nhỏ

Chiều tháng Giêng xao xác nắng đôi bờ

Hoa vừng vẫn mong manh đùa trong gió

Lay động miền ký ức những ngày thơ

 

Nghe như tiếng mái chèo khua sóng nước

Xuồng ai xuôi theo con nước lớn, ròng  

Thuở chia xa tôi nghe buồn bất chợt

Nẻo quê người thao thức một dòng sông!

 

Đã xa nhau mấy mùa hoa vừng nở

Cánh tím hồng tơi tả rụng ven sông

Không còn ai nâng niu bàn tay nhỏ

Hái hoa cài lên tóc nắng mênh mông

 

Tôi mê mải một đời nơi đất khách

Vẫn chiêm bao miền sông nước quê nhà

Thương một thưở chân lấm bùn sông rạch 

Ươm nụ đời quanh những hạt phù sa

 

Sông vẫn chảy giữa hai mùa mưa nắng

Mang theo ngày thơ ấu của tôi đi

Chỉ còn lại khoảng trời xanh mây trắng

Chiều bên sông nỗi nhớ gọi thầm thì…

2/2017

N.S.T