Hương Tràm – Chạm vết thương đời

1268

(Vanchuongphuongnam.vn) Hương Tràm tên thật là Trần Thị Kim Giang, hiện đang sống và làm việc tại thành phố Mỹ Tho, tỉnh Tiền Giang. Chị có nhiều thơ và bài phê bình đăng trên các báo địa phương và Trung ương. Với giọng thơ trữ tình, nhè nhẹ, pha lẫn chút du dương trong từng nhịp điệu cảm xúc, chúng tôi tin rằng chị sẽ còn tiến triển trong thời gian tới. Vanchuongphuongnam.vn trân trọng giới thiệu chùm thơ chị đến với bạn đọc.

Ban Biên tập VCPN

Tác giả Hương Tràm

BÀI  KHÔNG TÊN SỐ 0

Nắng vàng đã trốn vào mây
Gió xô mây ngã sấm bày tiệc chơi
Cơn mưa đổ ập vào người
Gọi trong khàn giọng khóc cười vô biên 

Nỗi niềm nào ném ngả nghiêng 
Cứa vào tiềm thức an yên lâu rồi
Mưa ngâu chạm vết thương đời
Cứa vào ký ức một thời vô tâm

Ta thương ta của tháng năm
Niềm tin gửi phía lạc tâm lệch đường
Đời thương đời cõi vô thường
Ngỡ như cõi mộng còn vương giữa ngày

Hạt mưa chạm khoé mắt cay
Tưởng đâu nhung nhớ miệt mài chờ mong
Giật mình giữa nẻo long đong
Trái tim bỏng rát rêu phong mất rồi

Em đem hong mắt khóc cười 
Mỗi lần mưa đến sợ trời bão giông
Sờ tay chạm cõi mênh mông
Cứa vào đáy mắt hư không bẽ bàng 

Tự dưng lại sợ mưa ngang
Sờ tay chạm cõi niết bàn chênh vênh

Viết cho ngày sợ mưa
Tháng 5.2018

 

CHO TÔI BẢO HÀNH MỘT TRÁI TIM

… chiều nghiêng về phía nào cho mây nắng hắt hơi
cho trái tim du dương 
một giai điệu chông chênh
rồi mệt nhoài muốn nghỉ 
có ai không 
thương chỉ dùm tôi với
bảo hành thôi chẳng thay mới tim đâu

thay mới rồi còn ý nghĩa gì đâu
như cái chết vùi chôn những bạc màu ký ức
đem bảo hành xong 
có phải ngừng thổn thức
khi cuộc đời mình chỉ có duy nhất một trái tim

bên ngoài cuộc sống từng ngày những lay lắt dày thêm
mặt khóc cười luồn qua đêm toả sáng
ngắm giả tạo nhìn nhân sinh ngao ngán 
ước bảo hành trái tim một lần tìm năm tháng ngày vui

cho được bảo hành duy nhất một lần thôi
mặc cuộc sống đòi khóc cười sân khấu
cho một lần đem tim thường nung nấu
khát khao đời đừng giả tạo để thương yêu

Người lạ ơi… biết nơi nào bảo hành tim chỉ dùm tôi với
Tiền Giang, tháng 3.2018

 

SUY NGHĨ GIỮA ĐÊM

Chiều ơi, thu nhuốm lá vàng rơi
Tóc mây bạc thếch nỗi cuộc đời 
Mẹ trầm ngâm nhớ miền quê ngoại 
Thương dáng ba ngồi khói thuốc bay 

Chân trần ba mẹ nâng nhau bước 
Hơn nửa khoảng trời xuân ước ao
Nuôi đàn con lớn giờ cao tuổi 
Nhọc nhằn năm tháng dạn dày đau

Đương trông con gọi về ba nói:
“Cứ lo mẹ bệnh ba chẳng sao”
Mẹ giấu vào đâu nỗi nghẹn ngào
Mà đàn con dại…lén nhìn nhau

Ước mong nhà sát cạnh tường rào
Ngày ngày dẫu bữa cháo bữa rau
Mẹ ba điểm tựa tình thương cháu 
Khoảng cách rút dần những chênh chao

Chiều thu úa nắng cười gượng gạo
Mưa ướt chùng chình gối mẹ đau
Con ước mùa xuân gần ba mẹ
Chim hót bình minh chim sẻ reo

Con ước trời xanh ngát trong veo
Chị em đùm bọc chẳng giàu nghèo
Thanh xuân mấy chốc đèo nhau trốn 
Hằn vết thời gian nhuốm mắt sâu 

Con đường thương nhớ dày ký ức
Suy nghĩ ngưng chiều rưng rức đau 
Nhà tranh vách gỗ nhàu kỷ niệm
Nâng bước con tìm kiếm lối riêng 

Suy nghĩ cạn dòng phía an yên 
Mơ vòng tay ấm thiêng liêng nhất
Ru khúc gia đình bền chặt lâu
Con ước nhà, tường san sát nhau.
* viết 17.8.2018

Hương Tràm