Hương Tràm – Chùm thơ dự thi đã qua vòng sơ khảo

69

trước sinh tồn/ nửa chết, nửa hồi sinh/ Ai hiểu cho cạn cùng dạ nhân sinh/ người vật vã đau, người toan tính cả…

Mẹ ơi, lẽ sống ở đời

*Viết cho bạn, cho tôi

 

Lòng ghét ghen khiến trái tim ích kỉ

chưa thấu đời

ai mà chẳng thiên di?

Đêm chưa tàn bệnh viện chật người đi

phòng cấp cứu sáng choang

gương mặt trắng…

 

Hôm kia trên đường một người vắng số

một còi xe cấp cứu

tai nạn xe

Người ra đi

người lệ ướt nhạt nhòe

Mẹ cấp cứu

lòng chúng con ai xé…?

 

Người đàn ông trước tử thần lại khỏe

trước sinh tồn

nửa chết, nửa hồi sinh

Ai hiểu cho cạn cùng dạ nhân sinh

người vật vã đau, người toan tính cả…

 

Mẹ có các con

chúng con yêu mẹ

dẫu tàn đêm

dẫu nếm trải nhọc nhằn

Mẹ ở bên dìu qua đoạn gian truân

hạnh phúc có

là thâm tình máu mủ…

 

Mái nhà đơn sơ

giản đơn trú ngụ

con tép, con cua, lời ru ngọt lịm

Một người đau

thương tím gan bầm ruột

nhớ suốt đời thuở cày cuốc xa xăm…

 

Chái bếp nhà mình biết sống nghĩa nhân

cọng cỏ, cọng rau

chưa từng xao nhãng

Tiếng quê hương hằn sâu từng tâm khảm

dẫu xa nhau

nghe tiếng Quốc tìm về…

 

Đêm thị thành

nhớ tiếng Cuốc ngủ mê

tiếng da diết vọng về từ năm tháng

Xa xứ đua chen

mệt nhoài, ngao ngán

thèm bữa quây quần rộn rã mùa xưa…

 

Mái tôn lạnh lùng

tí tách tiếng mưa

ly cà phê cạn thèm nước dừa ngọt ngất

Mẹ tựa quê hương trong đời duy nhất

Cha là nẻo về vun đắp tình thâm…

 

Gửi về phía con đi

*Viết cho C.

 

Đêm thảng thốt

mẹ giật mình tỉnh giấc

tiếng thời gian tích tắc chạy quanh nhà

ánh mặt trời xua bóng tối đi xa

bình minh đẹp

một gian nhà trống hoác…

 

Phố đón con

đêm một mình thất lạc

từng yêu thương như từng hạt sương trời

Sài Gòn chong đèn

con cùng phố rong chơi

vui mải miết

thời gian chừng gục chết

 

Sương hay mưa

ướt những lần cách biệt

nỗi bận tâm cứa cắt mẹ liên hồi

có hôm nào con chùn bước, con ơi

để ngoảnh lại nhặt mây trời tóc mẹ

 

Con thiên di quên tháng ngày thơ bé

đêm cạn cùng

ai khóc nhạt màu son

ai hiểu mẹ buồn

ai đợi ngóng trông con

mẹ mỏi mòn trong khoảng trời của mẹ

 

Trót yêu người

mặc tủi hờn quanh mẹ

mốt mai kia trưởng thành rồi con sẽ

hiểu chông gai, hiểu cạm bẫy trên đường

hiểu cuộc đời ai chẳng muốn được thương

 

Như cánh cò dày dạn với gió sương

lặn lội nuôi con mò cua, bắt ốc

mưa phương Nam dầm dề là thấm đất

nắng lưng trời cũng thiêu đốt cháy da

 

Nếm nhọc nhằn mơ hạnh phúc manh nha

mọi vất vả tan ra

đời no ấm

như vọng cổ, như câu hò đằm thắm

ôi, mênh mông

trầm bổng ngọt ân tình

 

Rong ruổi nhiều mong con trải nhân sinh

hiểu được mất

hiểu thâm tình bền bỉ

biết trưởng thành, hiểu cội nguồn, đạo lí

yêu quê hương như khúc ruột của mình.

 

Con cứ tìm lẽ sống để mưu sinh

trên khắp nẻo hành trình nơi phố thị

mỗi con người, mỗi cuộc đời, chân lí

giúp con nhận ra: vị trí riêng mình…

 

Con có về

như giọt nắng mùa khô

như đám lửa ngày đốt đồng xưa ấy

thiêu rạ rơm sưởi gian nhà trống trải

khói bồng bềnh, khắc khoải dáng hoàng hôn

H.T