Im trôi theo dòng thời gian – Thơ Vũ Khắc Tĩnh

675

Tác giả Vũ Khắc Tĩnh 

 

Sống chung với dịch

Trong những ngày giãn cách

với bên ngoài

Xã hội

Tôi

Im trôi theo dòng thời gian

Thấm đậm chất xúc tác không

mùi vị

Thấm đậm cái chất độc ngọt ngào

trong môi trường sống

Lay đập vào tâm hồn

Tinh thần

Và thể xác

 

Mỗi ngày tôi đọc một tờ báo

Với những lời rao giảng tính

chân thực

Đeo khẩu trang

Không tụ tập đông người

Giãn cách xã hội…

Nhưng chưa có lời rao giảng về

cách tiêu diệt tận gốc loài

virus này

 

Bóng tối đặc thù

Lấp đầy vết tích

Mưa mù trời

Đứt mạch cơn nắng nóng

Hầm hập

Ngồi lơ đễnh

Không còn bao lâu nữa

Mùa hè sẽ tàn

 

Những câu thơ đánh bóng nhẵn nhụi

Làm dấy lên niềm trắc ẩn

Dẫu có nhìn xuyên thấu

Càng nghe âm giọng sáo mòn càng xa

Những cách âm cũ

Đơn điệu

 

Nhìn nhau

Bạn, em và tôi

Vùn vụt trôi

Lay đập vào khoảng không gian

trước mặt

Sự tung hứng vỡ lở

Chưa có hồi kết

Về một mối tương quan

Không mấy hào hứng

Dịch

 

Như một sự tuần hoàn

Đến rồi đi

Đi rồi đến

Chưa có cơ hội dừng

Từ chủng loai virus Corona

Nay là biến chủng

Delta

Sặc mùi uế khí

Nhưng chúng ta sẽ sống chung

với nó thôi.

 

 

Thơ đắng 

Vừa tỉnh dậy

Giữa đêm

Chưa biết làm gì?

 

Tôi tha thẩn lạc

Vào mê lộ

Hồn ngọ nguậy

Muốn mọc những ngón tay mơn

trớn trên da thịt nàng

 

Trong đêm tối

Nỗi âm thầm vò xé

Ngờ nghệch vụng dại

Không nghe tiếng động nào

Bởi những ngón tay

Lọ mọ

Giữa đêm

 

Nhụy hoa trong vườn

Ướt giọt sương đêm

Hồn ong bướm lạc vào

Ma mị

Chân thèm thuồng

Mọc cánh dạ xoa

 

Nỗi âm thầm

Vò xé toạc màn đêm

Sinh ra

Những ngôn từ mê hoặc

Da thịt nàng

Âm ỉ

Cháy bỏng nỗi cô đơn

 

Hú hồn

Tôi kịp nhận ra

Thơ đắng

V.K.T