Kéo yếm lau trăng – Thơ Hồ Loan

59

Tác giả Hồ Loan 

Đổi thay 

Muốn kể anh nghe về ngày hôm qua

ngày cơn đau thật thà cứa tim em nhiều mảnh

biết phải tự đi qua và dặn lòng an hạnh

vẫn chông chênh

 

Đâu phải phù du vụt sáng dưới ánh đèn

rồi hoá kiếp giữa bộn bề tăm tối

Chẳng phải con chiên để cúi đầu xưng tội

Chúa trên cao

Người thấu nỗi lòng này

 

Rượu nhạt canh tàn đêm chẳng vờ say

cũng quên ngay phút tựa đầu ấm áp

bỏ mặc trái tim lỗi vài nhịp đập

bỏ mặc đông

bỏ mặc em

 

Bỏ mặc lá rơi tao tác bên thềm

ai vội khoác lên mùa màu áo mới

đã rét đâu cời chi đóm lửa

có kịp nghe phố thì thầm sau cánh cửa mùa đông

 

Hoa tuyết còn rạng ngời nơi ô cửa

người thấy không!?

 

Thắc mắc 

Hà cớ gì thành phố ưa thức vào đêm

hẳn muốn nghe bản giao hưởng êm êm của lũ côn trùng sau

vườn nhà thờ Đức Mẹ

cả nụ hồng cũng uống sương rất khẽ

ngỡ lo chú dế giật mình.

 

Chẳng biết làm cách nào gió nhốt được mây xám trước mỗi bình minh

khi lá còn ngái ngủ trên cây thì thào giấc mơ về miền cổ tích

Hay sợ đêm cô tịch

mà phố nghiêng mình

kéo yếm lau trăng!?

 

Huyền thoại 

Thôi nào Quasimodo

cứ để chiếc mặt nạ da người

sau vũ hội

màn đêm giấu bao ánh nhìn

Esmerald

ôi không

là em,

nào đâu tiên nữ giáng trần!

 

Chạm vào đáy tim

những rung động rã rời

tưởng ngọt ngào sao xót xa vị đắng

từng thanh âm phả vào đêm lặng

bập bùng

ngọn đuốc xoã trời cao.

 

Trái tim thằng Gù cũng biết khát khao

một  lần thôi được chạm vào Esmerald nàng hỡi!

Ôi không

van ngươi đừng mang tình yêu tới

tàn tro buổi ấy nhiệm màu.

 

Nghe không anh

nơi ngực trái cất lên những vũ điệu không lời

còn ai trên cõi đời vì em mà đánh đổi

anh có là Quasimodo

gã khờ nông nỗi

dám thắp tin yêu bằng cái chết Vĩnh hằng.

H.L