Khát khao về sự bình yên và no đủ – Thơ Bùi Minh Vũ

669
Nhà thơ Bùi Minh Vũ 

Long mạch hồng 

1

Quảng Trị

Lửa không bao giờ tắt

Trong những đôi mắt

trái tim

Mỗi ánh lửa một trang sách

Khắc đôi bờ Hiền Lương

lửa phồng phập Nghĩa trang Trường Sơn

lửa những con sóng

Sáng rực trên Cồn Cỏ

Hun hút đỏ lòng địa đạo Vĩnh Mốc

chói sáng bên Thành cổ năm nào

Quảng Trị

Mỗi bước chân đi

Có máu các anh mồ hôi của mẹ

Trộn vào nhau như một thuyết truyền

Đẻ ra những ngọn lửa đốt cháy bóng tối

Giậm lên tội lỗi

Anh hùng.

2

Từ trên Dakrông

Anh dìu em qua phố

Bàn tay ấm như lửa

Hong nóng tâm tư

Về những đêm anh mơ nụ gấp gáp

Về những ngày bài chưa làm xong gửi lại giảng đường

Mái nhà dột mẹ già chuối chín cây

Em có biết

bàn chân nào còn nguyên trên cát biển cửa Tùng

Khi triều lên và những trận pháo

Ngần ấy cũng đốt lên con cúi

Đi tiếp cuộc hành trình

3

Có lần em nói Quảng Trị

Như mạch nước lửa

Anh nói như trái tim

huyền thoại

Còn ghi

Nơi anh thanh niên xung phong dân công bộ đội hỏa tuyến

Nằm nhìn trăng

Trên khung trời đỏ lửa mùa hè

Ta đi trên thảm đá long mạch hồng

Đó là bí mật trời cho

Kho báu

Em đừng cười

Khi anh dừng lại một hố đất sâu thăm thẳm.

4

Nâng ly rượu Kim Long em mời

Hơi nóng cháo bột Hải Lăng phả vào mặt anh thơm nức

trĩu nặng thời gian sống động

trĩu nặng ký ức đong đầy

hừng hực

lòng như cửa Tùng sóng vỗ

anh bắt đầu hình dung

chiếc áo thổ cẩm kia như một trái tim

anh đã khắc bóng dáng cột cờ

trong những ngày bám đất chẳng có bánh lá gai

và em gái Bru – Vân Kiều ơi ơi

thả bóng vào ly rượu Kim Long

thả hình vào cháo bột

Anh ngộ độc dưới nắng mùa hè.

5

Hôm nay ngày đêm Lao Bảo

Nhộn nhịp

chờ nhau tiếng cười

Mong ánh mắt

Cắt bỏ chia xa

Ngày mai nơi cảng biển Mỹ Thủy

Hùng vĩ con tàu

Vượt qua những thù hận và thất lạc

Mang đầy những hoài vọng khát khao về sự bình yên và no đủ

Ngày kia trên hành lang kinh tế Đông Tây

mong mùa bội thu

Quảng Trị

Những da non thanh xuân

Trên ngôi nhà cao tầng

đường thẳng tắp phẳng lì rực rạo những chuyến đi về

Anh xé những buồn đau và bỉ ổi ném vào bóng tối

Uống long mạch hồng

Nắm tay em qua Khe Sanh

Hát bài ca đỏ lửa

Trên đôi tay em

Trong ánh nhìn  em

linh hồn chúng ta nhảy múa.

 

Bờ cát 

Khi đói tôi thấy có nhiều thịt

đổ đầy trong chiếc xô

Khi đi bộ toát mồ hôi

Tôi thấy có nhiều xe hơi trên đường

Khi mệt nhoài nằm úp

con sóng đẩy đưa dạt về làng Kỳ Tân thơ dại

Nằm duỗi trên bờ cát chú còng gió bò qua bụng

Tôi mở mắt nhìn cha trên chiếc thuyền đánh cá xa bờ

biết mình còn sống

sóng thét gào vỡ vụn cơn mơ.

 

Mùa hè 

Tôi tin chiếc lá xanh

Không bao giờ rụng trước lúc hoàng hôn

Tôi tin mặt trời

Không bao giờ bị ngập trong bóng đêm tăm tối

Tôi tin những con đường sẽ có đích

Và chắc mọi cuộc hội ngộ

Cũng là lúc chia tay

Nhưng niềm tin tôi tin

Được kiến tạo bằng nước mắt

đỏ như máu

mùa hè.

B.M.V