Khát yêu chẻ bớt nụ rằm cơi đêm – Thơ Nguyễn Bá Hòa

559

Nhà thơ Nguyễn Bá Hòa 

Uống đêm 

Uống hoài không cạn xưa xăm

khát yêu chẻ bớt nụ rằm cơi đêm

trăng ngày cũ rớt bên thềm

nhấp môi khép tiếng chén mềm nhịn thương

 

Trở tay lật gió lùa sương

trả trăng đơn chiếc về phương ngọc ngà

thơ bạt xứ khúc rong ca

lạc vần lảng phách hay là… mộng du

 

Uống cho quên những xa mù

đáy tình còn đọng chút thu rỉ vàng

đáy mùa mót lại dung nhan

quặn lòng quắn lưỡi ứa tràn men cay

 

Ngày chưa tới cuộc tình say

trông khuya hố mắt khóe mày người đi

dặn lòng riết róng mà chi

nhạt trời phai đất dễ khi nguyên lành

 

Uống đi! Nhụy mật đó anh!

Cụng đi! Vỡ cái chén sành chẳng sao!

 

Tĩnh vật

Hương hoa đóng gói treo tường

lọ xưa nét mới vẽ đường thủy chung

canh khuya tĩnh vật quẫy vùng

hồn rơi ngỡ tiếng thạch sùng kêu đêm

 

Đêm không ngủ 

Xin người một giấc ngủ ngon

trở trăn chi chuyện mất còn lợi danh

mặc lời ngọt mật chua chanh

cớ sao yêu ghét để dành mà đau

 

Xin người một giấc ngủ sâu

mơ hạnh phúc với sang giàu làm chi

nửa khuya đừng dậy mà đi

kiếm tìm rã rượi hoài nghi muộn phiền

 

Xin người giấc ngủ bình yên

ma trơi quỷ dữ khùng điên đừng về

không tinh tấn chẳng muội mê

không nước mắt chẳng hả hê với đời

 

Đốt lòng bao giọt nến rơi

tàn hương khói đã nguội lời vái van

N.B.H