Khẽ khàng cởi hương – Thơ Ái Nhân

908

Tác giả Ái Nhân 

 

Tháng Ba

Nắng vàng lên lối tháng Ba
Hoa xoan rắc tím la đà ngõ xuân
Thương thầm từ thuở thanh tân
Lời không dám ngỏ… phù vân hồn tình

Bão giông nén đáy tim mình
Đôi khi chợt thức bất bình gió mưa
Người giờ còn nhớ xuân xưa
Cái đêm tan hội ta đưa nhau về

Bến mê mưa gió dầm dề
Chênh chao giấc điệp bộn bề nhớ thương

 

Hương xưa

Mưa xuân giăng tím vườn cà
Bên hiên cây bưởi bung hoa trắng ngần
Nụ cười em thuở thanh tân
Sắc hương ngan ngát làng gần làng xa

Đương thì con gái tháng Ba
Xuân lên mơn mởn như là đang yêu
Rập rờn cánh gió phiêu diêu
Tinh khôi hoa nở rất nhiều hương quê

Nửa đời phố bỏ bùa mê
Rưng rưng xuân gọi ta về ấu thơ
Ngạt ngào nưng nức giấc mơ
Chùm hoa em tặng đến giờ còn thơm

 

Tinh khôi

Tiếng cười từ phía nhà ai
Thơm ngan ngát thức ban mai dậy cùng
Trắng trong e ấp thẹn thùng
Sấm non thấp thoáng ì ùng… tháng Ba

Đầy vườn từng cụm đơm hoa
Tinh khôi cánh trắng kiêu sa dịu dàng
Ngây thơ mắt lá mơ màng
Rung rinh áo nắng khẽ khàng cởi hương

Nồng nàn dịu ngọt vấn vương
Xốn xang hoa nở, lòng tương tư người

Em như hương nhụy diệu vời
Thơ hôn ngây ngất lên mười ánh trăng

A.N