Khi sợi tóc nối dài thêm nỗi nhớ – Thơ Hoàng Chẩm

97

Nhà thơ Hoàng Chẩm

 

Còn đó chút lạ thường 

Gửi cho ta đêm không dài

Chong đèn tìm chút tình phai… sang mùa

Sông quê người hẹn sớm trưa

Phía về sao bỗng nghe vừa lòng nhau…

 

Gửi em một chút ngàn lau

Đò sang một chuyến… làm đau xót chiều

Cuối đường một bóng liêu xiêu

Người chưa nói hết đã phiêu lãng rồi

 

Gửi cho ta một bồi hồi

Triền sông góc quán chỗ ngồi không em

 

Cà phê quen

Đắng môi mềm

Nhớ hương tóc gió…

Ngỡ đêm ru tình.

 

Nỗi buồn diêu bông

“Đồng chiều cuống rạ” chị về

Diêu bông lá thắm lời thề chưa phai

Triền đê khúc nhớ chia hai

Chị ơi để nhớ mãi hoài lời ru

 

Yêu người ôm cả thiên thu

Chị nồng chị ấm mịt mù… diêu bông

Hoàng hôn tím một mênh mông

Vẽ buồn thế kỉ mắt hồng chị tôi.

 

Chút lòng gửi mùa đã qua

Ừ thôi nhé!

Khi sợi tóc nối dài thêm nỗi nhớ

Ngần ấy mùa hoa

Trải hết cuộc chờ

 

Xa tít bãi bờ mộng mị chút lao xao

Em vạn dặm ngày tháng mềm tay đếm tuổi

Nỗi buồn chồng lên nhau

Và… em khép kín nỗi đau

Thôi hết ngày yêu giữa mùa hạnh ngộ

 

Ừ thôi nhé!

Ta về mở tung ngăn kí ức

Ban sơ bóng bẩy đẹp một thời

Tóc bay góc phố

Ngần ấy thôi!

 

Chợt nghe thoáng xưa ngủ vùi trong tiếc nuối

Em làm chim thương cội nhớ cành

Thôi nhé! Đừng quên mùa hẹn

Chín nhớ mười thương câu ca dao

Hát ru.

 

Vầng trăng chia nửa cuộc đời

Cơ hồ tròn khuyết bời bời… thoáng xưa.

H.C