Khởi đầu cho sự sống mặt trời – Thơ Bùi Minh Vũ

207

Nhà thơ Bùi Minh Vũ 

 

Về làng

Làng tôi

Những đứa em quên đường đến trường

Những đứa em

đi

đi

bán số

bán báo

đánh giày

Vác trên lưng chiếc áo bạc màu

Nghiêng vai

lệch mắt

Trái tim hở vành

khó ngủ như chuột

Hôm nay chẳng em nào kể về làng

Tất bật bên lề đường phố hẹp

Hỡi các em

những vĩ nhân chưa đánh thức

Khi nào các em về làng?

 

 

Người tình

Người tình ơi hết rồi 

Trên đôi môi còn

vị mặn thời gian

Đôi mắt trủng sâu ngày chờ

Ngờ vực thản nhiên đến;

 

Qua lại đường nhấp nhô

Chân anh chồng lên chân em

Mắt anh quấn vào mắt em

Trái tim thảng thốt thèm ăn

Miếng tình ngây muộn;

 

Mơ nơi có em 

Không thiếu bóng anh

Thơ không thiếu hình em

Trộn nhau những giấc ngủ

đông không áo giường; 

 

Không gian chật 

Đủ cho một làn gió

trườn qua

Hơi thở em

Anh ghì; 

 

Ngày rã rời

nụ hôn rách bươm

Anh khâu bằng sợi nước mắt em

đêm giận hờn

Em nồng nàn lặng yên hối hả;

 

Thoi thóp chim về rừng gà lên ổ

tiếng gâu tắt nghẹn

Em đâu rồi đám lang úa vàng

Nước mắt mưa thấm đượm đôi vai trần

Căn phòng trần truồng không tắm;

 

Nghe từng tế bào ái tình

tự do nhân đôi vô tận  

cõi tạm chúng mình chỉ một

đôi mắt mờ đôi tay mỏi đôi chân mệt

trái tim bổi hổi;

 

dại khờ thả rời nhau 

rời nhau 

người tình

nói gì

Người tình ơi?

 

 

Qua sông

Anh muốn xin nỗi buồn từ đôi mắt em

hao gầy trên vai

nặng nhọc đôi gót

uống thêm nước mắt

mang cho em gừng cay

anh muốn xin nỗi buồn từ đôi mắt em

mượn ánh nắng trời đốt héo cơn mưa muộn

ôm đớn đau buồn ru khúc ngao du

xin một lần chìa tay xin mãi mãi

vui mở lòng ra biền mù xa

xin nụ cười em lửa tắt

cả tiếng la tiếng rên tiếng thở dài

khởi đầu cho sự sống mặt trời

rướn thân vào giông bão

một lần

hát ca trên trần gian

như con sóng lan tràn tan bát ngát

nơi chỉ còn trăng sao ngàn đời

thong thả mây bay ta dạo chơi.

 

 

Bóng

Tôi đứng bên ngoài chiếc bóng của em

Nắng gặm tôi, mưa uống tôi

Thân thể mọc những nốt ruồi lì lợm

Tôi thả đôi tay vào chiếc bóng của em

Bên dòng sông trôi những nấm mộ

Trăng trắng lờ đờ

Im lặng khao khát ngón trỏ khẻ rung

Nhưng khi ngửa bàn tay trống trơn

Tôi biết mình đang đứng ngoài chiếc bóng của em. Bên cạnh lâu đài chẳng có trang trí

bất chợt nắng trả tôi cho sương

Mưa trả tôi cho gió

Dường như mọi thứ bị buộc chặt

Bị ném vào nước

Tôi bơi cùng những con cá lia thia

Tôi đào hang như con cua

Nước cứ dâng lên

Tôi thấy đôi chân em như cái thang

Tôi leo lên bờ của chiếc bóng bốc lửa

Có tiếng xôn xao

Bàn về chuyện tôi không có hình

Và khi lật tẩy những con rối

Bỏ đi những chiếc dây

Chúng ta chẳng ràng buộc

Đó cũng chỉ là chiếc bóng

Đè xuống giấc mơ

Giữa ban ngày.

 

 

Đêm sẫm

Em thả vào dòng sông, lòng tin vàng héo

Tấp vào bến dại, va chao con đò

Xô nhịp cầu cong, như trăng tan

Anh. Thắp sáng đó đây vàng vội cháy

Những tháng năm em quên 

Bàn tay năm ngón. Đã tê cứng đông rồi

Sao em không là em những năm tháng cũ

Khép mình bên những giọt mưa

Anh. Nắm tay em đi qua bóng đói

Những hàng cây nghiêng gục ngủ ven đường

Còn đó nụ hôn nồng nàn lửa xanh khát vọng

giọt mồ hôi leo núi đá cười chơi

 

Bây giờ em đi mây trắng lẻ

Còn trăng loi lói một mình

Anh chết đuối dưới niềm tin em thả

Trôi trần truồng nắng nhạt dưới chân em

Em thả vào dòng sông đêm

lòng tin vàng héo

Những con cá trắng bều

Say lăn quay bơi mếu

Ánh trăng buồn hiu

anh chợt hiểu 

khi thao thức đón nhận

niềm tin nơi em 

mọc lên đêm sẫm tuềnh toàng.

 

 

Gánh nặng

Tôi mở mắt nhưng chẳng thấy em

Tôi nắm tay nhưng tay em không nắm

Em vô tận như nước

Tôi thoát đi đâu trong đôi mắt sâu

Những giọt đau chẳng bao giờ khô trên đá

Nhỉ ra như mồ hôi

Tôi mở mắt nhưng chẳng thấy em

Em bên cạnh mà ở tận cuối đồi

Bóp nát hạt sương đời tôi

Cũng chỉ là gánh nặng

Của cái chết mặt trời

Trong quan tài bóng em

Tôi mở mắt nhưng không thấy em

Tôi nắm tay nhưng tay em không nắm

Nắm ánh trăng nhòa nhạt

Nắm xác xuân bạc màu

Nghẹn những đốt trần trụi đang tiến gần đến

Đám đông của đàn kiến

Khi em tựa vào

Mơ hồ không phải là giọt mưa ngâu

Mà là giọt máu

Của thế giới cô đơn.

B.M.V