Khua động cơn mơ – Thơ Hoàng Chẫm

141

Nhà thơ Hoàng Chẫm

Có một mùa không phôi phai

Lỡ dại một mùa trăng
Bên thềm hoa lòng thêm hao khuyết 
Thu có vàng trên phiến lá 
Đong đưa.
Em cúi mặt mình vun vén 

Chút tình xa vỡ tan như bong bóng trong mưa

Em cầm giữ 
Mộng đã phai 
Chiều ôm nỗi buồn xuống thấp 
Chuông giáo đường buông nhịp chờ nhau
Ta về trong cơn mưa…
Em chờ đón 
Phố đêm đèn giăng đầu ngõ
Thoáng qua trong mắt người về thấm mặn e ấp phôi pha.
Có xưa đâu em!
Tình vẫn thắm
Mùa đâu xa 
Có vội vã một vòng tay. 
Có một mùa hoa… về rất muộn 
Bên ni lòng đau đáu 

Bên tê cũng xao xuyến nửa chừng xuân.

Lỡ dại một lần yêu em
Mà như thấu hiểu đêm vô cùng 
Ta đếm đong bao lầm lỗi 
Bóng đã ngút ngàn sương khói phía không nhau.
Nhặt nuối tiếc hắt hiu thầm nhớ

Có phải quay quắt níu lấy lòng nhau

Lỡ một chuyến đò… đâu chỉ một chút xưa
Mà nay em tái tê ngày góp nhớ
Đâu chỉ là trùng phùng trong cách trở
Em có nghe tiếng vô cùng của buổi ban sơ
Miệt mài một cung tơ 

Đan kín chiều sông quê vùi sâu cơn mộng

Tóc gió bay tình!
Khẽ khàng tay buông dấu xót xa.

 

Khúc giao mùa

Em đã về khi mùa thu trở lại
Bên lỡ bên bồi vạn dặm một tình xa
Ngót nghét một đường mây tìm nhau nửa bước

Trông chờ mùa hoa nghiêng bóng cùng ta

Tháng bảy
Ta chạm một bờ Thu thắp nắng
Yêu giọt mưa ngâu qua phố ngọt bùi nhau
Xuôi bóng đời chợt nghe mình rất lạ
Phải chi môi em chưa ráo 

cơn mộng… về mau!

Nhìn mùa lá rơi ta ngỡ như lạc bước
Chéo áo tung bay em vội tan trong giấc mơ
Giọt sương chợt như
… dại khờ vỡ tan trên phiến lá

Em vén màn đêm ta về giữa ngu ngơ

Ta muốn chạm vào mùa thu
em thật khẽ
Thôi nhói đau! Sợ úa lá thu rơi
Nghiêng mãi thu ngóng chờ nhân ảnh

Xin chùng xuống đời nhau nỗi nhớ đầy vơi…

Lửa cháy bờ môi hương em như cỏ lạ
Thì thầm nghe tình bay khua động cơn mơ
Khúc dạo đầu như rung dài từng nốt nhạc
Lắng nghe Thu
cất giọng đêm
gửi hết tóc tơ.
H.C