Khúc đồng dao một ngày mưa đổ – Thơ Nguyễn An Bình

444

Nhà thơ Nguyễn An Bình 

 

Miên man chiều sông Hậu

Lại về bên em dòng sông thơ ấu

Chảy hiền hòa suốt năm tháng hoa niên

Lấp lánh phù sa mang tình tôi sâu nặng

Gieo đôi bờ từng hạt nhớ hạt thương.

 

Có đợi nhau qua một ngày nắng vội

Để mưa về ướt ngọn tóc chiều hoang

Tôi ngồi lại bên chân cầu rất muộn

Thả cuộc tình theo sóng nước trường giang

 

Người có phải cánh bèo trôi viễn xứ

Bỏ lại đây con nước lớn không về

Màu sét gỉ của chuyến phà năm cũ

Loang vào hồn từ thuở biết si mê.

 

Màu hoa tím mang tấm lòng của biển

Có chở che dông bão cuối phương trời

Dòng sông hát bốn mùa thơm hoa cỏ

Bay về đâu một cánh nhạn lẻ loi.

 

Những giọt mưa lặng thầm trên sông vắng

Chiều lên khơi cho khói sóng dâng đầy

Con sông Hậu một đời miên man chảy

Neo tình tôi ngày ấy hóa mây bay.

23/9/2020

 

Khúc đồng dao một ngày mưa đổ

Ta về đây đón một ngày mưa đổ

 Bên vũng trâu đầm chân đất rong chơi

Sáo diều từng ru ta vào giấc ngủ

Mùi bùn không bao giờ cũ em ơi.

 

Em còn nhớ bài đồng dao trẻ nhỏ

Hát nghêu ngao ghẹo ai bước theo chồng

“Trời mưa lâm râm, cây trâm có trái…”

Đâu biết xuân thì vừa mới qua sông.

 

Con thuyền nhỏ trôi một ngày sóng lớn

Đâu đưa người về qua mấy ngả sông

Váng phèn nặng in trên từng thớ đất

Tóc cháy khô sao rơm rạ vẫn nồng.

 

Cánh vạc cánh cò ngày xưa đâu nhỉ

Ngọn khói đốt đồng còn đậm tình quê

Bông bần trắng rụng bay bao mùa nắng

Chút buồn vui nào đợi con nước về.

 

Ta về đây cũng một ngày mưa đổ

Tìm khúc đồng dao hát tặng cho người

Mùa trăng cũ chắc không còn ai nhớ

Mưa nắng quê người như lá vàng rơi.

9/9/2020

 

Thời gian 

Thời gian không có tên

Giữ làm sao được nhỉ

Dù mua bằng nhiều tiền

Rất nhiều tiền cũng thế.

 

Em cầm lược soi gương

Nhớ một thời xanh tóc

Bơi trong cõi vô thường

Tìm đâu vầng trăng khóc.

 

Thời gian không có mùa

Thu đông qua chẳng biết

Khai quật địa tầng xưa

Chắc gì còn cỏ biếc?

 

Chậm rãi bước ung dung

Kim đồng hồ tích tắc

Vang tiếng gọi ma trùng

Kinh hoàng đau sấp mặt.

 

Thời gian không có nhau

Tình thành con sông chết

Mặt trời mọc nơi nào

Có vui như ngày tết?

 

Bài thơ viết dở dang

Giống áo sờn mất cúc

Đường về nhiều lối ngang

Giấu em vào vô định.

16/9/2020

N.A.B