Khúc tình – Chùm thơ của Tịnh Bình

250

(Vanchuongphuongnam.vn) – Một ta sinh diệt vô thường/ Một ta bất biến niềm thương dạt dào/ Bao la đất thấp trời cao/ Pháp thân bản thể hòa vào mênh mông…

Ảnh minh họa

Mưa bụi

Không phải là hạt bụi
Sao lại gọi bụi thôi
Mưa như là dáng khói
Choàng khăn sương tinh khôi

Mưa như nàng thiếu nữ
E ấp búp tay thon
Hôn lên bờ môi lá
Ươn ướt chùm mưa non

Xuân như còn tơ nõn
Vạt nắng khẽ buông hờ
Con đường mưa nho nhỏ
Lời tình rung phím tơ

Nhen vần thơ lơ đãng
Chạm mưa xuân rắc trời
Không hoa xoan tím ngõ
Bụi tình rơi… rơi… rơi…

Tìm ta

Tìm ta… chẳng thấy ta đâu
Hình hài tứ đại lâu lâu lại nhìn
Những là cao thấp đẹp xinh
Trắng đen gầy béo tùy hình phù hư

Tìm ta… góc nhỏ riêng tư
Tìm trong cười khóc khi vui khi buồn
Khi mừng khi giận khi thương
Chỉ là cảm thọ đâu tuồng thật ta?

Tìm ta… lá cỏ nhành hoa
Nơi nguồn suối mát ngân nga chiều hè
Tìm ta… hạt cát nằm nghe
Rì rào sóng vỗ hát lời triêu dương

Một ta sinh diệt vô thường
Một ta bất biến niềm thương dạt dào
Bao la đất thấp trời cao
Pháp thân bản thể hòa vào mênh mông…

Khúc tình giêng hai

Giêng hai tình tự lời xuân
Chút tơ non gió tần ngần hương yêu
Đỉnh trời mây trắng bồng phiêu
Tin xuân én liệng ít nhiều lạt phai

Lời chi thưa thốt mối mai
Tiếng chim ban sớm nhà ai rộn ràng
Vườn sau hương bưởi bay sang
Khói thơm bếp ấm mơ màng thực hư

Trộm nhìn qua ngõ hình như
Lá răm sóng mắt tương tư mơ hồ
Tàn xuân xác bướm héo khô
Một thềm cỏ dại một bờ rêu xưa

Xòe tay ướt giọt lệ mưa
Chạnh thương xuân cũ ngỡ vừa thanh tân
Hoa mười giờ nở quanh sân
Người thôi chẳng đến… nhớ gần nhớ xa…

T.B