Kim Hương – Em về gọi ánh bình minh

477

Nhà thơ Kim Hương

Thơ yêu để lại

  Cõi trần biển nghiệp mênh mông

Xum xuê diễn nốt một vòng nhân sinh

Thả cho nước cuốn sợi tình

Trôi đi vướng vít bóng hình xa xôi

Trăm năm bờ giác luân hồi

Bóng mây vô định lững trôi kiếp người

Để còn minh triết hoa cười

Chữ tâm an lạc vàng mười thua xa

Tiếng chuông hồi hướng Di Đà

Sắc không – không sắc kiết già cầu kinh

Tháng ngày tựa pháp yên bình

Sen hồng ngan ngát ru mình nghiệp tan

Xin về khoác áo đạo tràng

Thơ yêu để lại võ vàng ai ơi.

 

Tình xa

 Gió mùa đánh võng lao xao

Xô con sóng bạc nhảy cao tràn bờ

Gĩa tràng im dấu ngẩn ngơ

Chiều buông hoang hoải chơ vơ bóng thuyền

Tình thơ héo úa lỗi duyên

Chỉ còn con chữ không chuyên dõi tìm

Trăng non ánh nhạt im lìm

Bâng khuâng tích tụ lim dim xa mờ

Yêu thương lạc lối ngu ngơ

Tháng ngày lẻ bóng thầm mơ chuyện mình

Em về gọi ánh bình minh

Điệu hò cổ tích rập rình vấn vương.

 

 

Đếm mùa sang

 Ngọn hải đăng không ngủ chờ đợi

Người nơi biên viễn giữ trời quê

Bốn mùa nhung nhớ xa vời vợi

Thắp sáng tình chung vẹn câu thề

 

Trảng xương rồng gởi hương về phố

Dòng Bến Lợi thẩm thấu thời gian

Bãi đá gành mơ ngày hạnh ngộ

Hồn thơ thức giấc đếm mùa sang

 

Vịnh Xuân Đài đêm cười mở ngỏ

Ngồn ngộn sông Ba chở mây bay

Nhè nhẹ sương hôn xanh màu cỏ

Tuổi hoàng hôn hạnh phúc ngất ngây.

 

Kim Hương