Làm sao vịn được giao thừa – Thơ Nguyễn Ngọc Hạnh

715

 

Nhà thơ Nguyễn Ngọc Hạnh

Phút giao mùa

Có một nỗi buồn vừa rơi xuống

Ngày sắp qua, năm cũ sắp xa

Những sợi tóc trên đầu bịn rịn

Phút giao mùa đen trắng bày ra

 

Một nỗi buồn vừa mới thoáng qua

Tóc bạc thì đã đành, rơi xuống

Nhưng sợi còn xanh lại rơi oan uổng

Ai nỡ vô tình dao kéo tuổi xuân

 

Tóc rơi rơi dính dấp nỗi buồn

Ngày trôi qua, ngày trôi xa mãi

Tóc bạc trên đầu còn ở lại

Có chạnh lòng nhìn sợi tóc xanh rơi

 

Chiều cuối năm tôi lại nhìn tôi

Soi bóng mình vào gương trong vắt

Có sợi tóc nào rơi trong đáy mắt

Mà sao giọt lệ cứ lăn thầm!

 

Cạn chén giao thừa

Vài phút nữa thôi là đến giao thừa

Mà trời đất vẫn chưa hoà hợp

Đêm sáng bừng lên trong ánh chớp

Một vì sao lặng lẽ ra đi

 

Phút giao thừa cây cỏ nói điều gì

Ai tri âm, mấy người tri kỷ

Bóng tối chập chờn đầy hệ luỵ

Cứ ập vào như dao cứa thịt da

 

Vài phút nữa thôi mà còn xa

Cái thời khắc giao mùa chưa kịp đến

Có vì sao băng, đành lỗi hẹn

Một mình cạn chén với trời xanh

 

Vài phút nữa thôi sao mong manh

Đâu dễ chạm mùa xuân trước cửa

Âm u ngọn gió lòng vây bủa

Làm sao vịn được giao thừa!

Nguyễn Ngọc Hạnh