Lặn sâu vào đất – Thơ Lương Hữu Quang

650
(Vanchuongphuongnam.vn) – Lương Hữu Quang sinh năm 1964 tai Thanh Hóa, đi học và đi bộ đội, hiện tai sống và làm việc tại TP HCM. Anh vào Hội Nhà văn Việt Nam 2010. Đã xuất bản 3 tập thơ và 1 trường ca, Giải thưởng thơ Tạp chí Văn nghệ Quân đội, Giải thưởng thơ chào mừng đại lễ 1000 năm Thăng Long Hà Nội, Giải thưởng tập thơ Ủy ban Văn học toàn quốc, Tặng thưởng tập thơ Hội Nhà văn TP HCM. Giải thưởng tập trường ca 5 năm Bộ Quốc phòng…

Văn Chương Phương Nam giới thiệu đến quý bạn đọc chùm thơ nhiều cảm xúc của anh về những mất mát, hy sinh của bao thế hệ trên đất Việt.

Nhà thơ Lương hữu Quang 

Trăng mắt 

(Những cơn lũ tàn khốc kinh hoàng cướp đi bao sự sống)

 

Trôi chó, mèo, gà, lợn

trôi đứa cháu độc tôn

trôi hài nhi trong bụng mẹ

trôi di ảnh chồng con

trôi bàn thờ tổ tiên

cả làng trôi ra biển

sót lại chỉ mình bà

 

Loạng choạng hoàng hôn

bóng bà thất thểu

mắt khô giọng khản

kiệt quệ mỏi mòn

gió riết

            sóng gào

                           khuya khoắt

 

Ngày đêm bà ngồi nguyện cầu bên dòng chảy

lũ tràn qua dị mộng
đỏ cơn mong

 

mù khơi sóng bạc

quặn đau bến bờ

rác trôi mang hình hài nấm mộ

 

Mắt bà lẫn vào mây trắng

Đức Chúa ở đâu?

Bồ Tát đâu rồi?

Sao chẳng thấy người uy nghi trên con thuyền định mệnh.

 

Nước mắt chiến tranh

 

Tiếng súng tắt

thịt xương tan vào đất

máu đã vút lên tia sáng cầu vồng

 

Người lính còn lại sau cuộc chiến

trở về bên mái rạ

chiến tranh tàng hình

len vào giấc ngủ  

nghiền nát cơn mơ

 

Dòng máu đỏ lẫn dấu chấm đen

nặn ra những hình hài dị dạng

 

Những đứa trẻ chết trong bụng mẹ

những đứa trẻ chào đời thiếu tháng

những đứa trẻ không biết mình đang sống

những đứa trẻ không biết trai hay gái

những đứa trẻ ngửa mặt lên trời cười cả đời

những đứa trẻ úp mặt xuống đất khóc suốt năm

những đứa trẻ không cảm nhận âm thanh

những đứa trẻ không cảm nhận nỗi đau thân thể

những đứa trẻ không nhìn thấy mặt trời

những đứa trẻ không nói tiếng người

những đứa trẻ nấc lên bản nhạc không lời

những đứa trẻ lê lết, quằn quại, rên xiết, sống chẳng được chết không xong.

 

Hỡi người, những đứa trẻ sinh ra từ đâu?

ngôn ngữ chúng phát ra là của thánh thần hay quỷ dữ?

trời cao xanh cuối đầu im lặng

khóe mắt chảy hai dòng sữa trắng

 

Chất độc dioxin

những mảnh đời lăn vào bóng tối

len vào góc khuất tâm linh

nước mắt không còn để chảy

nếp nhăn không thể nhiều hơn

vô vọng thất thanh cuồng dại

 

Người lính ấy cõng trên lưng giọt máu dị dạng đi về phía bên kia chân trời..

 

Tượng đài hàng dương 

Dưới cát bỏng

những ngôi mộ đang cháy

lửa căm hờn

bao nhiêu năm day dứt

 

Những linh hồn vương vãi

không chịu đầu thai

tìm về cố hương

đêm đêm gọi mẹ

 

Ký ức

thổn thức

lặn sâu vào đất

gõ cửa giấc mơ

 

Gò đống ngổn ngang

tượng người nắng trắng

chân nhang chụm hình nón lá

hơi thở nghẹn nấc trong mao mạch

 

Lịch sử gối đầu trên xương máu

những ngôi sao không bao giờ tắt

sóng bạc nghẹn

ru hình hài lặng lẽ…

 

Chơi vơi giữa biển trời

một Côn Đảo mang mang

bao xương khô kiêu bạt

mọc lên sừng sững tượng đài.

L.H.Q