Lặng ngồi nghe phố nhớ nhau – Thơ Phùng Hiếu  

115

Nhà thơ Phùng Hiếu

 

Nhớ em

Ơ hay! Trời đâu mưa vô cớ

Nhớ em nên trời cũng âu sầu

Lẽ ra em đừng nên vội vã

Lẽ nào riêng anh nhận xót xa?

 

Nhớ em mưa chiều nay buồn quá

Gối chăn ủ dột lỡ câu thề

Ai muốn đời mình không suôn sẻ?

Ai muốn cuộc tình lắm tái tê?

 

Nhớ em nên trời mưa không dứt

Ái ân nhạt như tấn trò đời

Ai khóc ai cười mai này biết

Nhớ em tôi day dứt vậy thôi!

 

 

Từ hôm ấy

Từ hôm bữa ấy em xa vắng

Tôi vẫn mình tôi ôm bóng đêm

Bão tố về đây chưa từng lặng…

Mắt môi người cũ mới qua thềm?

 

Từ hôm bữa ấy tôi đau đớn

Em bán tình tôi cho gió mây

Em nỡ quay lưng quên lời hẹn

Em ném đời tôi chốn đọa đày

 

Từ em cất bước sang bến mới

Tôi biết đời tôi đã trót vay

Có lẽ nợ em từ tiền kiếp…

Nhớ em sỏi đá cũng hao gầy!

 

 

Chạm

Anh chạm vào chiều chỉ thấy cô liêu

Chỉ thấy màu mây mang hình hài nỗi nhớ

Nỗi nhớ trầy trụa những vết thương

 

Anh chạm vào cơn mưa

Hình như cơn mưa càng dữ dội

Bao mùa mưa qua anh vẫn còn hấp hối

 

Anh chạm vào đêm chỉ thấy đêm dài vô tận

Cô đơn tột cùng trong bốn bức tường

Anh giam cầm anh trong tù tội

 

Anh chạm vào đâu cũng thấy nhớ em

Khi nổi nhớ hóa thành thù hận

Là khi anh chạm vào nổi đau của mình.

 

 

Thế là em…!

Thế là em cứ thế

Quay lưng và bước đi

Mưa nào ngăn em được?

Ôi! một chuyện tình buồn…

 

Lời thề xưng danh Chúa

Đóng đinh tôi tội đồ

Đã không còn gì nữa

Em cần gì lý do?

 

Thế là em cứ bước

Bơ vơ tôi một mình

Con đường chừ dang dở

Một mình nên rộng thinh

 

Thế là em cứ bỏ

Bỏ mặc nhau đêm về

Thánh đường ngày rước lễ

Chúa cũng buồn tái tê!

 

 

Lặng!

Lặng ngồi nghe phố nhớ nhau

Lặng trong thinh lặng vết đau trở mùa

Lặng nghe gió thổi theo mưa

Lặng thầm ngồi đếm chát chua cuộc đời

 

Lặng yên cái thuở em tôi

Lặng lòng môi miệng lời gian dối lời

Lặng thương, lặng nhớ chơi vơi

Lặng im mi mắt sương rơi cuối chiều

 

Một mình lặng lẽ liêu xiêu

Tình tôi vừa đứt cánh diều… bay đi!

P.H