Lấy lửa từ bi soi bóng vô thường – Thơ Trịnh Bửu Hoài

523

Nhà thơ Trịnh Bửu Hoài  

 

Chợ Ma

Chợ Ma nhóm khi đêm vừa quá nửa

Những chiếc xuồng con rẽ sóng tụ về

Những chiếc xuồng lầm lũi bóng quê

Sau một đêm thức trắng đồng nước nổi

 

Sau một đêm người không biết mỏi

Bồng bềnh theo tay lưới đường câu

Những con cá tàn khuya còn xoi xói

Như gọi người hư ảo giữa đêm thâu

 

Chợ Ma chỉ nhóm mùa nước nổi

Đèn nhập nhòa chẳng rõ mặt nhau

Những vệt sáng tìm trao trong bóng tối

Đủ làm nên phiên chợ ngọt ngào

 

Màn đêm đắm chìm trong sương lạnh

Chợ khuya chợt ấm một góc trời

Cô hàng cơm nước không hiu quạnh

Khách giữa ngàn khuya biết bao người

 

Chợ Ma nhóm dưới chân cầu Tha La

Cánh đồng lúa nay ngập đầy nước nổi

Những con người âm thầm trong bóng tối

Góp cho đời chút nắng ngày mai…

18-11-2016

 

Những ngày mưa 

Biển Đông áp thấp nhiệt đới

Đồng bằng sông Cửu Long mưa

Nhưng những dòng sông vẫn đợi

Nước lên trong gió giao mùa

 

Hồi nào người lo thoát lũ

Xẻ kinh dẫn nước hạ nguồn

Xuồng bơi xuyên qua thành phố

Lung linh những ánh đèn buồn

 

Bây giờ thuyền câu ghếch mũi

Mắt mờ dõi cánh đồng sâu

Đàn cò giăng đôi cánh mỏi

Cá tôm lưu lạc phương nào

 

Ơi cơn mưa chiều hiu hắt

Phù sa nghèn nghẹn giang đầu

Sông cạn đồng khô se sắt

Từng giọt rót vào nỗi đau…

 

Thảm họa

Càng ngày càng xuất hiện nhiều côn trùng giòi bọ

Càng lúc càng tăng độc chất trong cuộc sống con người

Càng ngày càng hoa dạng những trò xấu xa hiểm ác

Càng lúc càng đông những tâm hồn ngạ quỷ

 

Dân ta thấm nhuần đạo lý phương Đông

Mở lòng vị tha thay màu địa ngục

Lấy lửa từ bi soi bóng vô thường

Mang gió độ lượng thổi mòn khe ích kỷ

 

Nhiều người tự lo làm hiền

Kẻ xấu tất nhiên nhận về quả báo

Làm ác tự dưng có ngày bị trừng phạt

Tưởng rằng chẳng dính đến ta

 

Đâu ngờ

Mỗi người là một mắt xích trong cõi tử sinh

Cái hiền và cái xấu giằng co bên bờ vực thẳm

Sức mạnh thuộc về số đông…

21-1-2016

 

Ký ức dòng sông

Tôi sinh ra bên một dòng sông

Tiếng nước êm đềm chảy vào giấc ngủ

Dân làng tôi một đời lam lũ

Buộc chặt mình nơi bến nước trăm năm

 

Sông chảy về đâu chân trời xa xăm

Không ai biết và cũng không cần biết

Có những người sang sông rồi đi biệt

Chút thương tình khi nhắc chuyện ngày xưa

 

Tuổi thơ tôi lớn dần trong nắng trong mưa

Dòng sông vẫn vơi đầy trôi mãi

Những cánh lục bình đi qua không ngoái lại

Bất chợt hồn tôi một sắc tím dịu dàng

 

Sông chở cho quê những mùa vàng

Từ bao hạt phù sa theo nước đổ

Không ai nghĩ có một ngày nào đó

Sông vơi dần nguồn nước mênh mông

 

Không ai tin sẽ có lúc cạn dòng

Sông để lại những bãi bồi trơ đáy

Người ta đang nhẫn tâm ngăn dòng chảy

Từ trên huyết mạch của thượng nguồn

 

Người ta thản nhiên gieo rắc tai ương

Cho dòng sông hiền hòa đi nuôi làng mạc

Người ta ung dung làm chuyện ác

Nhân danh vì đất nước mình…

T.B.H