Lê Hà Thăng – Chùm thơ dự thi qua vòng sơ khảo

75

Nhà thơ Lê Hà Thăng

Về thăm Dầu Tiếng

 

Hẹn với em mai về thăm Dầu Tiếng

Rủ bạn chèo ghe đưa ta dạo mặt hồ

Biển nước mênh mông bầu trời cao rộng

Nắng nghiêng nghiêng nhìn cá nhảy lô xô.

 

Ghé Thanh An tiện đường thăm Suối Trúc

Nhớ những ngày mở nước xuống kênh Đông

Tay chai sạn và bàn chân rướm máu

Em cười vang mà nước mắt lưng tròng.

 

Anh sẽ đưa em vòng lên núi Cậu

Đốt nén nhang thơm thành kính viếng chùa

Phật vẫn thường hằng trong trái tim nhân hậu

Em khấn nguyện gì giữa im ắng ban trưa.

 

Hỏi Phước Minh có còn thơm mùa ổi

Qua Dương Minh Châu thèm bánh tráng rau rừng

Nghe Má Sáu kể chuyện cầu Xa Cách

Kẻ ở người đi xúc động rưng rưng.

 

Mai nhất định sẽ về thăm Dầu Tiếng

Thăm lại những ngày khoác áo Xung phong

Nghe bạn nhắn bây giờ thay đổi lắm

Thao thức đêm nay bỗng thương nhớ ngập lòng.

 

Với Bến Tre mùa xuân

(Nhân chuyến giao lưu với Hội VHNT Nguyễn Đ Chiểu Bến Tre Ngày 15,16-02-2014)

 

Tôi hít đầy lồng ngực buổi ban mai

Sông nước bao la, bầu trời rộng mở

Vườn hoa trái đang vào mùa rực rỡ

Hương sắc mượt mà cười trước bình minh.

Ơi em gái Phú Khương dịu ngọt giọng quê mình

Giản dị, chân thành, áo bà ba, nón lá

Dừa vẫn lên xanh, bạt ngàn xanh đến lạ

Cây trái sum sê chờ đợi tay người

Chỉ nụ cười thôi mà bịn rịn Cái Mơn ơi!

 

Gió từ biển về đọng chút mặn trên môi

Còn nghe rõ tiếng chân người mấy trăm năm vỡ đất

Lịch sử chẳng đâu xa, lịch sử gần trước mặt

Ngay dưới chân mình còn đẫm máu cha anh

 

Tôi ngồi đây giữa Chợ Lách ngọt lành

Bình dị mỗi con người ánh lên hồn dân tộc

Không chịu khoanh tay, cúi đầu khuất phục

Đuốc lá dừa mà đốt sạch xiềng gông.

Vẫn còn đây hoang mộ Cụ Phan

Chưa xóa hết thị phi lời oan nghiệt

Tôi nghe nghẹn lòng mình: ly thuốc độc

Rửa nhuốc nhơ mãi quốc cầu vinh.

 

Dừa vẫn hiên ngang bám chặt đất yên bình

Thêm trù phú ba cù lao xanh mượt

Qua Rạch Miễu còn vẳng lời tâm huyết

Lòng hiếu trung Cụ Đồ Chiểu năm xưa.

Bến Tre ơi, xuân đẹp nói sao vừa.

                                 

 

Về An Phú Đông

 

Ơi cô giáo sáng nay tôi gặp lại

Trên đường về An Phú Đông

Em có thấy trời xanh trong cao rộng

Bóng cờ bay lồng lộng chiến khu xưa.

 

Em rơi lại nụ cười sau vành nón nghiêng đưa

Tôi phải níu tàu dừa chao ngang rạch

Em hỏi thăm còn tôi thầm trách

Lài nở trắng vườn sao không tách trà thơm.

 

Sáng nay phố phường bỗng rộn ràng hơn

Nhộn nhịp quá ngày vui Tổ quốc

Các trò nhỏ hát vang bài ca đất nước

Hạnh phúc nào hơn được phải không em?

 

Quê còn nghèo nhưng đâu thiếu áo cơm

Và vẫn cứ nặng lòng câu ơn nghĩa

Tôi còn nợ em ngàn lần hơn thế

Thuở em đứng giữa vườn ngâu đánh lạc hướng quân thù

 

Bom đạn qua rồi còn lại lời ru

Và câu hát nồng nàn duyên đôi lứa

Sẽ xanh thêm những vườn cau bãi mía

Những ngôi trường rộng mở đến tương lai.

 

Tổ quốc là đây nguồn cội nơi này

Babylift* ngày về rơi nước mắt

Chẳng ai tin điều ấy là sự thật

Những đứa trẻ mồ côi về lại đất quê mình.

 

Tôi về An Phú Đông một buổi bình minh

Ấm áp ân tình vòng tay siết chặt

Ngày vui quá sao khói nhòa lên mắt

Nghe dưới chân mình từng thớ đất hồi sinh,

 

Ơi cô giáo năm xưa tôi mang nặng thâm tình.

  *Chiến dịch không vận trẻ mồ côi năm 1975.