Lên non – Chùm thơ Tịnh Bình

76

(Vanchuongphuongnam.vn) – Mệt nhoài lên đỉnh phù vân/ Một trời một đất chợt gần gụi nhau/ Vốc mây đôi ngụm trắng phau/ Này hoa này lá trăng sao mỉm cười…

Ảnh minh họa

Lên non

Mệt nhoài lên đỉnh phù vân
Một trời một đất chợt gần gụi nhau
Vốc mây đôi ngụm trắng phau
Này hoa này lá trăng sao mỉm cười

Nhủ lòng cõi tạm người ơi!
Đường mây lối mộng rong chơi tháng ngày
Duyên trần ngoại cảnh đừng say
Miền sen tịnh độ thênh thang ta về

Hoàng hôn bảng lảng trời quê
Chim dang thêm cánh sơn khê mỏi mòn
Bước đời nặng trĩu đa đoan
Lệ mưa chớm tạnh lòng còn xót đau

Mệt nhoài nẻo thấp lối cao
Đỉnh trời bóng núi một màu hư vô
Biển người xao động nhấp nhô
Gánh gồng ước nguyện khổng lồ lên non…

Nhà xưa

Ngôi nhà tuổi thơ
Quanh mép hàng rào kẽm gai rỉ sét
Tầng tầng lớp lớp những bông huệ đất mở mắt
Khoác chiếc áo màu cam sặc sỡ trong nắng trưa
Dưới cơn mưa đầu hạ
Xòe nở những ánh nhìn thủy tinh

Những buổi trưa trốn ngủ
Khi lũ ve hạ mỏi mồm tạm im hơi
Bọn chuồn chuồn cào cào xanh đỏ bày đặt ra vẻ dỗi hờn
Chỉ những bông huệ chân phương với đóa hoa đôi rực rỡ
Cùng với đứa trẻ ngây ngô là tôi chơi trò dọn đồ hàng
Khách mua là vô số bạn kiến nhỏ
Cười hi hi ha ha…

Giấc mơ bay về phía bầu trời
Rất nhiều năm mang tuổi thơ tôi đi mất
Ngôi nhà xưa và bông hoa huệ đất
Vẫn thầm thì câu chuyện dưới mưa trưa…

Gọi nắng tháng Tư

Tháng Tư về mang sắc nhớ tinh khôi
Tạm biệt nhé những ngày xuân rực rỡ
Phượng đầu mùa ửng hồng như mắc cỡ
Tiếng ve ngập ngừng len lén phía hàng cây

Tháng Tư về… Nắng như thể bâng khuâng
Trên mái phố bầy chim câu lơ đãng
Người chẳng vội mặc dòng đời tấp nập
Đóa loa kèn bừng sắc trắng sau lưng

Tháng Tư về chớm gió gọi mùa sang
Mây bay mãi lộ khoảng trời xanh ngắt
Tiếng rao trưa vỉa hè lưng áo mẹ
Ướt lòng con thấm đẫm vị mồ hôi

Tháng Tư về… Khúc hát gửi người xa
Mùa hạ trắng những đêm dài thao thức
Đường phượng bay nhòa cơn mưa hư thực
Gọi nắng vai gầy… Em còn nhớ tháng Tư ?

T.B