Lời ngùi gởi cánh hạc bay  – Thơ Hữu Dũng

308

Ảnh minh họa – Nguồn internet

 

Lời ngùi gởi cánh hạc bay 

chiều đông bấc thổi mưa sa

buốt giăng bẫy lạnh se lòng mùa hoa

 

vai côi đợi tóc lược cài

lỡ làng mắt biếc dấu hài đi qua

 

lời ngùi gởi cánh hạc bay

thẳm xa ngút gió cuối bờ nghìn sâu

 

ngày mòn ta chỉ mình ta

gói đông ướp giá hít hà bao khuya

 

ngoan chim giấu mỏ trong tay

mờ phai bóng cũ có hay… não nùng?

Thanh Quýt 18/1/2021

 

Người đi

 người đi buồn đậu trên vai

trăng mùa chia nhớ, tình rời rạt nhau

sóng ngày xô dạt phiến màu

côi tim vàng vọt, gió lùa nổi nênh

võ vàng mấy bận mù lên

cay rưng quầng mắt thấy mênh mông sầu

 

người đi lạc xứ dặm dài

én xuân xao xác, nắng phai bên thềm

im lòng đầu gối tay êm

nghe trong rưng rức chạm triền bến xa

 

người đi… người đã đi rồi

ngõ đời bồi lỡ, cây mùa lá rơi!

 

Hào hoa 

Ngồi nhớ lại thuở hồng hoang xứ sở

Thanh Quýt làng thương nhớ buổi bình minh

Bóng gươm ngời hướng trời Nam mở cõi

Vó ngựa dập dìu dưới trướng minh quân

 

Can qua, tiền nhân dừng chân lập ấp

Hoang vu rừng phá thạch đến khai sơn

Bình địa xanh ươm mầm mùi rơm rạ

Tháng theo năm tra hạt giống gieo trồng…

 

Thời lưu dân cảo thơm tay lần giở

Biên niên lời bao chuyện cả buồn vui

Lòng ngậm ngùi đến se lòng tình ái

Dám xả thân vì hai chữ tình yêu

 

Như tráng sĩ sá chi vùng biên ải

Nặng vương tình trọn nghĩa tấm thủy chung

Cả trái tim mủi lòng người thôn nữ

Trích lục tờ không ngần ngại gởi trao

Là hậu duệ ai nỡ nào trách cứ?

Thiên sử tình lưu dấu đến nghìn sau

Bóng hào hoa đấng nam nhi lãng tử

Phảng phất vờn trên xứ đất Thanh Luy!

H.D

*Bài thơ trên dựa vào câu chuyện tình truyền khẩu từ thời lập làng của chàng trai làng Thanh Quýt (nay là xã Điện Thắng Trung, Điện Bàn, Quảng Nam) với cô gái làng bên.