Lời yêu xưa thấm đẫm trăng vàng – Thơ Lê Thanh Hùng

361

Tranh minh họa – Tác giả: Tuấn Thu

 

Đợi

Rất có thể em còn xõa tóc

Bên hiên xưa, khắc khoải quên chiều

Nắng tháng giêng, gãy giòn khô khốc

Ngày trôi mùa, ngắt ngứ tin yêu

                     

Hoa cỏ ngập đường xa dịu vợi

Anh nổi trôi xây xước quê người

Bỗng chợt nhớ năm chờ, tháng đợi

Bến hoàng hôn, ráng đỏ thắm tươi

                     

Của ngày giêng, quạnh đồng, lộng gió

Bên sông xanh ngăn ngắt, tiếng cười

Anh sẽ đến, điều gì bày tỏ?

Dẫu muộn màng của tuổi năm mươi

                      

Em vẫn trẻ trung, làn áo mỏng

Ngực phập phồng, trong nỗi giêng hai

Cánh cổng vắng, khép hờ, mở đóng

Thời gian khua, rụng chốt then cài

                       

Nghe chao chát, tháng ngày đánh mất

Lời yêu xưa, lỏn lẻn, gọi mời

Thôi chấp hết, góc đời quăng quật

Để anh về, chiều muộn, em ơi…

 

     

Bao năm rồi, bài hát còn đây

Đừng hát nữa, em ơi đừng hát

Bài hát buồn xé nát hồn anh

Nghe tan vỡ tình đầu vụng dại

Bài hát buồn năm tháng quẩn quanh

 

Đừng hát nữa, em ơi đừng hát

Để chiều tan trong tiếng chim gù

Trả lại nắng cho trời cao rộng

Thon thả mùa, man mác sang thu

 

Đừng hát nữa, em ơi đừng hát

Lời yêu xưa thấm đẫm trăng vàng

Thôi dĩ vãng tận cùng chỉ vậy

Trăng lặn rồi, đêm tối cũng tan

10/91

 

 

Hồn quê

Ta vụng dại, và cứ ngỡ an nhiên

Đời quê kiểng, lẫn vào câu bát nhã

Nửa đêm nghe, tiếng cựa mình của lá

Của hoa, hay là của nỗi lòng riêng?

                     

Trong thẳm sâu, như có tiếng thở dài

Điều gì đó, như bâng quơ, bất chợt

Mãi âm ỉ và thao lao, không ngớt

Trôi suốt đêm dài, nắng mới nguôi ngoai

                    

Khi tia nắng đầu tiên, vừa gõ cửa

Vẽ vạnh tròn, trên vách đá rêu phong

Cứ nhấp nháy, như đồng tiền sấp, ngửa

Dẫu hư không, sao cũng nặng trĩu lòng

                    

Thời gian đọng, trên đầu tràn tóc trắng

Dòng đời trôi, những trắc trở, ngả nghiêng

Ăn trái ngọt, sao quên thời cay đắng?

Bao trăn trở, ưu tư, nỗi muộn phiền…

                     

Sao cứ so sánh, chuyện đời, cao thấp?

Đâu còn là thời mơ mộng, bâng khuâng

Sau lớp bụi, thời gian nào, khuất lấp

Trái tim hồng, vẫn réo gọi, mùa xuân.

IV/2015

 

 

Bỏ quên hoa cuối liếp

Đêm đắm đuối

Bài tình ca lỗi nhịp

Khập khiễng ru

Tình muộn

Bên đời

Khoảng lặng

Trắng

Đời hoa cuối liếp

Người bỏ quên

Bừng nở

Rạng ngời…

L.T.H

(Bắc Bình, Bình Thuận)