Lồng ngực rung thanh âm loài man di – Thơ Hồ Loan

193

Tác giả Hồ Loan

 

Sợi tầm ma

Muốn đan vào anh chiếc áo mùa đông

dệt bằng nỗi lòng em ngày gió trở

sợi tầm ma hái trong đêm trăng vỡ

Còn nhiệm màu không anh

 

Em tô nụ cười ngày gió rất xanh

mà phép lành chẳng giải được lời nguyền phù thủy

vườn khuya nói gì khiến đêm ủy mỵ

trăng bàng bạc trôi.

 

Bầy thiên Nga cũng về kịp bên trời

mà áo em đan có vặn vừa tim nhỏ

sợi tầm ma  máu loang nằm đó

đợi ai.

 

Truyền thuyết 

Còn phải chịu bao nhiêu đắng cay

để quái thú thay lốt người

Ai biết

em không biết

bóng đêm lặng lờ sau vầng trăng khuyết

ảo hư.

 

Trong kiệt cùng đớn đau mới tỏ lòng người

ngỡ rũ xác bên bụi hồng một ngày đầy giông bão

em đâu thể có chiếc gương soi thần xuyên thấu

chiếc nhẫn xoay đủ ba vòng vẫn chẳng đến được bên anh.

 

Niềm tin vào người sao quá mỏng manh

nên hóa kiếp bao lần cũng đành cát bụi

em lại về với những ngày hờn tủi

không nhau.

 

lặng thầm đi qua nỗi đau.

 

Về đi 

Và sương lạnh

và đêm

và hoang mạc

ngân vang tiếng hú đại ngàn

Về đi!

 

Trăng chếch mỏm non cao

chới với

bóng đêm chập chùng

 

Áp vào đêm đen

áp vào thinh không

Lồng ngực rung thanh âm loài man di

 

Mảng đêm vỡ toang

khô khốc

không nghe loài sâu hát

bài hát ngủ quên nơi hốc chiều

không nghe cỏ cây nức nở

tỉ tê giọt sương khuya

 

Đại ngàn dang tay chờ em

Suối vàng êm êm chờ em

Về đi

về đi

Tan

Tan

H.L