Lòng tin bị đánh tráo – Chùm thơ Vũ Khắc Tĩnh

470

(Vanchuongphuongnam.vn) – đều bất lực trước những đói nghèo, nạn tham ô/ cặn bã của xã hội, đã bào mòn lòng tin của con/ người vì những trách nhiệm quá sức của những/ con người cầm cân nẩy mực hay không?…

Nhà thơ Vũ Khắc Tĩnh

1.

ký ức

chờ chực tràn về

ngày vui cũng có nhiều

ngày buồn cũng không phải ít

cứ thế mà sống

cứ thế lắng nghe

bỏ qua mọi chuyện tầm phào, tào lao, thiên đế

rẻ mạt nhàm chán

đến lúc không cần phải quan tâm

làm gì cho mệt trí óc

đến lúc phải kết thúc

trong vẻ mặt ngờ nghệch

lãng quên

 

cuộc đời như một vòng xoáy ma lực

mãi cuốn hút ta vào những hỗn mang

dày đặc những lời ta thán

dày đặc những sự hoài nghi được hình thành

với mọi sự biến hoá đổi thay của tạo hoá

 

tôi cảm thấy mình đã ngoi đầu lên để thốt

ra những ngôn từ và những âm tiết đầy

ấn tượng

đôi khi thậm chí cũng không thành ngôn từ

mà chỉ toàn là những tiếng “ú ớ”

một thiếng “ôi thôi”

một thiếng “ừ” rất đổi ngờ nghệch

nghe ra hỗn độn và phi lí

nhưng vẫn có một số người ưa thích cảm

thụ được cái hay, cái đẹp của nghệ thuật.

nói đến văn hoá nghệ thuật là thế

không cần phải vẽ vời ra hoa lá cành

cũng đủ thẩm thấu sự quyến rũ

làm lay động lòng người

 

2.

thinh không im lặng

một chút nghiêm nghị

một chút lơ mơ

một chút hiềm khích

xô đẩy nhau

giằng xé nhau

đến tận cùng cái tính chất cố hữu của

con người

hoá ra trong cái vô thường này, cái đáng

ghi nhớ không phải bản thân sự tồn tại

vì nó không ngừng trượt vào cõi tối tăm

mà thời gian xoá hết mọi dấu vết cái xưa cũ

đó là hư vô rồi.

 

3.

lâu nay, ăn ngon ngủ kỹ không mấy bận tâm

đến một thứ gì, thấy dòng đời vẫn trôi chảy

qua thời gian trong thầm lặng mà cứ tưởng đời

 vẫn đẹp như một bài thơ

dư vị ngọt ngào dù có nắn nót đi mấy cũng bị

mã hoá theo thời gian

và cảm xúc chợt nhận ra đời mình thật là vô vị

tâm hồn con người luôn biến hoá trong sự

hạn định có chuẩn mực

 

suy ra cho cùng khi ta điều tiết lại nhìn và

ngẫm ra mọi thứ diễn đi diễn lại trên sân

khấu đời

liên tưởng ta có cảm thấy thương đến người

thân, cha mẹ già nua và cả đức Chúa Trời

đức Phật, Thánh thần cũng già nua

đều bất lực trước những đói nghèo, nạn tham ô

 cặn bã của xã hội, đã bào mòn lòng tin của con

người vì những trách nhiệm quá sức của những

con người cầm cân nẩy mực hay không?

V.K.T