Lửa thơm cháy cạn đêm mòn – Thơ Trần Thị Bảo Thư

145

 

Nhà thơ Trần Thị Bảo Thư 

Đêm trừ tịch nơi tôi… 

Ở đây nghe gió mùa đông

Đêm trừ tịch cả phía không Tết về

 

Ước tàu như một con đê

Chở tôi cuối mạn sông quê những ngày

 

Mẹ ngồi bấm đốt ngón tay

Bấm đi bấm lại vẫn hai nẻo buồn

 

Lửa thơm cháy cạn đêm mòn

Con đê thuở ấy có còn chờ tôi?

 

Sang canh thêm một ga đời

Vé tàu, những chiếc lá rơi cuối mùa

 

Tôi nghe gió lạnh giao thừa

Ngoài vườn hoa huệ sao chưa tẩy trần?

 

Đêm trừ tịch phía sông Ngân

Ai vừa thổi tắt một quầng tà dương

 

Mẹ cười trong gió trong sương

Ở đây Tết cũng vui thường như không

 

Quay về ngày ấy dòng sông

Thì xin ở lại mùa đông quê nghèo…

 

Sương ở lòng thung

Anh đi vắng mấy hôm trời trở rét

Nụ mai rừng ngoài cửa sẽ sàng đơm

Mới đầu chạp đã rộn ràng chợ Tết

Gió heo may nứt cả bụi tre vườn

 

Anh đi vắng bốn đêm em thiếu ngủ

Cô hàng hương thắp thử một nén trầm

Trong mùi khói thấy cả vò rượu cũ

Trăng thượng tuần trên gốm rạn màu vân

 

Con trống già quen cảnh độc thân

Có canh ngủ, canh giật mình gáy dốc

Thạch thảo chờ mặt trời lên để mọc

Những đường cong là lối rẽ tưng bừng

.

Anh đi vắng em một mình như núi

Bóng dựng đêm ngun ngút tím lưng đèo

Sương mắc lại giữa lòng thung chịu tội

Giấc mơ buồn vài đốm nhỏ dây leo

 

Anh đi vắng, mấy ngày trời ảm đạm

Mèo con nằm bậc cửa ấm dấu chân

Bên hàng xóm hình như nhà cũng bán

Ở quê xưa người cũ lại vơi dần…

 

Nếu yêu được thì mẹ hãy yêu đi!

Mẹ ơi

Nếu có thể yêu được ai thì mẹ hãy yêu

Đừng chờ đợi nữa

Cỏ tháng chạp cuối mùa nhạt trắng

Những quầng mây hun hút gió chiều

Nếu có thể giả vờ yêu

Để lời hát đung đưa theo bím tóc

Lá thư gửi nhầm địa chỉ

Ai tìm ai ngơ ngác khoảng trời?

 

Mẹ hãy yêu đi,

Tháng năm dài đến thế

Những nấm mồ không còn quạnh quẽ,

Cỏ mùa đông khô rát tay người

Đám mây chiều ai thả lững lờ trôi

Người xa cũng đã xa rồi

 

Nếu yêu được mẹ cứ yêu đi

Con xin mẹ

đừng để kiếp này buồn mãi thế,

Giòng sông khe khẽ kể

Lá thư xưa lưu lạc tận phương nào?

Con ra đời như giấc chiêm bao

Thế mà mẹ mãi hiên nhà ngóng đợi

Quãng đường đã qua, tầm gai đứt sợi

Ở nơi kia

Người ta mộ cũng đủ đôi phần…

 

Bất diệt

Bắc cọng cỏ qua cơn mưa Bình Mỹ

Bức họa vừa xong nhát cọ sau cùng

Những bông hoa trên bờ xâm xẩm tím

Ngọn đèn dầu thắp lại một đêm chung

 

Sau này có thể tôi xa Củ Chi về phía núi

Trên đường đi không có chín chiếc cầu

Tiếng gà thâm sơn từ nghìn thu vọng tới

Tôi thèm nỗi buồn quá lứa cánh đồng rau.

 

Tôi thèm trở về làm giọt mưa Ngâu

Thấm ướt vệt môi anh thần thái

Bức tự họa treo giữa chiều nắng tái

Ai bên ai vụng dại nụ hôn đầu

 

Bắc ngọn cỏ qua cơn mưa tôi đến

Phía bên kia Bình Mỹ sẽ về anh

Rồi nghìn năm bờ hoa phai sắc tím

Thì cõi này cỏ vẫn thế tươi xanh…

T.T.B.T