Mắc nợ em lời thành thật nồng nàn – Thơ Phạm Thị Kim Khánh

788

 

Tác giả Phạm Thị Kim Khánh

 

Lời của anh

Trong veo ban mai suối vắng

U uẩn bí ẩn rừng chiều

Trong cõi đời – lá giữa mùa bão dông –

Đâu là thứ nhất 

Đâu mới sau cùng?

 

Trinh nguyên – ta ẵm iu, che chở

Đam mê mời mọc – cuốn hút ta đi

Em 

   rười rượi xanh 

               hoa trái ủ đầy cành!

 

Tạ lỗi 

Tình yêu ơi, ta mắc nợ em rồi

Lời muốn nói chưa một lần nói hết

Ngọn núi, cửa sông đôi đường cách biệt

Ta mắc nợ em lời thành thật nồng nàn

 

Ta mắc nợ, mắc nợ hết kiếp này

Êm ái tình yêu chết trong cách biệt

Ta biết trái tim yêu thổn thức

Khát một ánh nhìn, vòng tay ấm bờ vai

Lời không thể trao lời, tay chẳng thể trao tay

Mắt thèm đắm trong bể tình của mắt…

 

Giá có cách, tình yêu ơi trả nợ 

Trả nợ rồi ta mới thực là ta.

 

Chim Păng Póp*

Păng… păng

Tiếng chim trống lảnh lót mái rừng đông

Póp… póp

Tiếng chim mái vọng từ mái núi tây

Từng tiếng đôi

  Thả vào rừng sâu

                           Phả vào đêm thâu 

                       da diết.

                                                

Păng… păng… Póp… póp

Tiếng gọi, tiếng đáp 

Thổn thức

 

Păng… păng… Póp… póp…

Ngày không phải của nhau

Chim chạy trốn vào đêm.

Đêm trăng ngàn

                       Đêm mưa nguồn

                                                     Đêm quạnh vắng

Păng… păng… Póp… póp…

Khắc khoải từ quy.

P.T.K.K

* Loài chim gắn với huyền tích dân tộc Mường kể rằng có đôi trai tài gái sắc yêu nhau tha thiết nhưng không được lấy nhau. Họ lánh vào rừng sâu, chết hóa thành đôi chim trống mái, đêm đến gọi nhau: păng-póp.