Mắt ngọc – Chùm thơ Hữu Dũng

48

(Vanchuongphuongnam.vn) – Người gắng đọc, dẫu biết rằng dâu bể/ Hương mùa phai, nắng biếc chập chùng…

Ảnh minh họa

Mắt ngọc

 

Mai chia xa bài thơ ở lại

Gởi cho người kèm tấm lòng chung

Người gắng đọc, dẫu biết rằng dâu bể

Hương mùa phai, nắng biếc chập chùng

 

Ta lặng lẽ cuối bờ hối tiếc

Chơi vơi trăng khuyết tật thượng huyền

Đêm hoài thai bài thơ tình giã biệt

Cùng sao khuya vụt tắt phía vô biên

 

Nét chữ vương đầy hồn thơ cũ

Sợi tóc gầy mơn trớn vai ngoan

Lời ái ngữ trào dâng đầu ngọn bút

Chứa vạn lần yêu mến tháng ngày thương

 

Mai chia xa là ngăn cách hai phương

Ngày càng cũ mong gì mơ mắt ngọc.

 

Rẽ lối

 

Gót hài

rẽ lối cao sang 

Sao không ngoành lại

nghe năm tháng buồn

Hoang chiều

quấc vọng đầu thôn

Sâu đêm khúc dế,

tiếng chuông lạc chùa

 

Sung chi

ý niệm nửa mùa?

Phai màu thu thảo

mà chua chát đời

Xin đừng

mượn giọt lệ rơi

Khóc tình dâu bể,

lòng vời vợi xa… 

 

Xuân chạm ngõ

 

 

Mới tết đây thôi, chạm ngõ xuân về

Nắng ấm tươi màu, giá buốt chìm sâu

Ôi, tháng ngày trôi nhanh quá

Quả lắc vô ưu tích tắc nhịp nhàng

 

Vườn nhà ai, mai vàng búp nõn

Võ trấu cựa mình lấp ló một nhành xuân

Lúa tươi xanh đẫy đà thời con gái   

Dòng sông quê con nước thay màu

 

Kiếp nhân sinh có bấy nhiêu ngày

Xuân vội vã đời sa xuống thấp

Bóng nguyệt xế lời dung nhan từ tạ

Đầy vai xuân mây trắng ngang đầu

 

Mới tết đây thôi, én theo đàn chao liệng

Cánh bướm vàng đâu biết xác mùa đau

Hai năm mươi bằng mấy gang tay

Khiêm tốn ngắn, xuân về chạm ngõ.

H.D