Mặt trời xuân viết lên bước lãng du – chùm thơ Nguyễn Đăng Khương

46

(Vanchuongphuongnam.vn) – Bão tố yên ngủ dưới bể sâu lòng đời điệp trùng núi thôi không nổi sóng mây nhường đường chim cô lẻ bay về…

Ảnh minh họa

Mặt trời xuân viết lên bước lãng du

 

Bão tố yên ngủ dưới bể sâu lòng đời điệp trùng núi thôi không nổi sóng mây nhường đường chim cô lẻ bay về

Thềm lục địa rì rào nắng biếc buộc phải thế cơn đau trốn vào vô thức ở độ cao năm ngàn không trăm hai mươi mét

Trước đỉnh mây máu chẳng muốn vận hành ánh sáng ngự trị thiên thu là sự thật gởi thông điệp thiên đường lời kinh trên cờ phướng

 

Yên bình bí ẩn mấy nàng tạo dáng bên các con chó ngao vạm vỡ màu lông mây tua tủa núi xanh

Ơ dưới kia sự sống bao va đập ấy thế là nơi sau cuộc miên du tôi phải quay về một tôi không thể khác

Nơi câu chữ áng tầm ý nghĩ thượng nguồn băng tuyết

 

Lửa âm ỉ cháy trong miếng phân bò yak khắc chế cái lạnh trời xanh

Con đường gọi nhau qua bàn tay vách núi

Hùn hụt ma công phanh thây

Bầy đàn kền kền táng kiếp người trong chớp mắt

 

Ơ hạ nguồn mê kông là nơi ý nghĩ đáp trả nước biển dâng sâu bao vùng đất bắt đầu vào mùa thao thức

Người rót cốc âu lo uống cạn mạch nguồn

Giọng đất đai không thanh như ca từ xưa ấy.

 

Loanh quanh

 

Mặt ghềnh khát giọt mưa khô

Chìm trong tuổi cũ cá rô lên đồng

Lân tinh phát sáng rêu rong

Ánh sao triền kiếp sáng trong đất dày

 

Người đi buôn đất bán cây

Còn tôi rao bán thân này còm nhom

Bao nhiêu va đập lòm xòm

Tôi gom câu chữ ở vòm núi xanh

 

Khát vọng như trái đầu cành

Giữa cơn lốc dữ mỏng manh mùa đầu

Nhặt bao mưa nắng bợt màu

Vẽ lên nhau sắc hư hao kiếp người

 

Xuân về xúm nhặt trận cười

Trải qua tiệc cỗ chai lười xác thân

Đưa tay hái nắng thật gần

Giống hôm gặp gỡ em lần ấy thôi

 

Vuột tay em đã phương trời

Bước đời lội lặn về nơi luân tình.

 

Cắt tắc

 

Hẳn mỗi người có lúc phải làm vườn
cầm kéo cắt vào mây gió
quá miệt mài tôi danh trụi bàn tay


Điều gì xảy ra khi con tim khô máu
như thế tốt hơn sống trên hỏa ngục này phải nhập vào vai diễn
những đám mây tranh luận thường dừng ở đâu
nơi ngọn kéo hay chết trên đầu lưỡi?


Bạn có thể trả lời mà không phải suy tư
những trái hái được bằng mồ hôi thường có vị chua nồng
dù sao cũng kiếm được đồng xu lẻ
đổi vài câu thơ ở tiệm phô tô


Thể xác đau luôn mắc nợ dông dài
có đột tử thì tốt hơn phải sống
bí ẩn gói trong sáu tấm vách buồn

 

Mỗi ngày tôi nhặt một ngón tay
rồi lại cắt sang bàn tay khác…

 

Quá vội

 

Ánh nhìn em trói buộc mây

đời tôi nhặt lá rừng cây hẹn hò

 

Thông xanh cuộn gió âu lo

mai nay tan biến có dò được đâu

 

Suối chết nên nước đục ngầu

mang cánh rừng cũ về mau cuối trời

 

Gọi trời chẳng một tiếng ơi

gọi người người đã nghỉ chơi kiếp này.

N.Đ.K