Miên man gió hát đợi hè – Thơ Ái Nhân

429

Nhà thơ Ái Nhân 

 

Tháng năm 

Tháng năm nông nỗi mưa rào

Chị cua sã yếm bới cào búi rong

Cháy trời lưng nắng uốn cong

Mẹ gà bới mớ bòng bong phận mình

Tháng năm nắng cũng đa tình

Đỏ hồng má chị rập rình gió sang

Lửng lơ phượng đỏ nhỡ nhàng

Bờ tre mắc võng bên hàng ấu thơ

Tóc bà hóng mát phơi tơ

Mo cau gọi gió, lẳng lơ Bờm cười

Nong tằm ăn rỗi dâu tươi

Vàng ươm hạt thóc mẹ phơi sân đình.

 

 

Miền hạ 

Nắng về từ phía trời xa

Bờ đê ai thả ngân nga sáo diều

Lời ru mắc cạn lưng chiều

Ngu ngơ ngồi kết nắng điều che mưa

 

Hè nào ai đón, ai đưa

Tinh khôi áo trắng em vừa qua đây

Phượng hồng, má thắm hây hây

Xốn xang ngực nắng, trăng đầy chiêm bao

 

Tóc dài, da trắng, cổ cao

Gót son líu díu bước vào tháng năm

Em cười mắt nguýt ánh răm

Ta mơ ôm ánh trăng rằm hân hoan

 

Hạ về phượng đỏ râm ran

Nhớ ai thổn thức ve than nỗi niềm

Tương tư em – nụ cười hiền

Đem phơi thơ cũ lên miền tháng năm

 

 

Gọi hè

Miên man gió hát đợi hè

Chênh chao nắng gọi tiếng ve giật mình

Dòng sông ngơ ngác chùng chình

Bờ tre kéo khúc nhạc tình tháng Tư.

 

Cánh cò cõng nắng, hình như

Con diều no gió say từ chiêm bao

Thoảng nghe có tiếng thì thào

Lập lòe lựu đỏ, hoa mào gà tươi

 

Rập rờn đồng lúa đôi mươi

Khoe màu con gái giữa trời ngát xanh

Chập chờn lảnh lót vàng oanh

Tiếng yêu khao khát… long lanh hẹn hò!

A.N