Mộng du tình mẹ  – Thơ Ái Nhân

145

 

Tác giả Ái Nhân 

 

Mộng du tình mẹ 

          Kính tặng mẹ liệt sĩ Việt Nam!

Nắng nhàu ôm giấc mơ hoang
Giật mình thảng thốt mẹ mang máng ngờ
Vẳng đâu có tiếng gọi hờ
Hình như con mẹ đứng chờ ngoài đê

Chợt bừng nửa tỉnh, nửa mê
Hồn con có lẽ đang về đâu đây
Ngước trời mẹ gửi lời mây
”Khôn thiêng nghe tiếng mẹ mày gọi không?”

Chập chờn ở cõi xanh trong
Hồn con nhớ mẹ cũng ngong ngóng chờ
Âm dương thương nhớ đôi bờ
Mộng du tình mẹ… vọng hờ tiếng con!

 

 

Giấc mơ tôi 

             Tặng đồng đội hi sinh ở biên giới

 Trong giấc mơ tôi bạn về với tay xin ngụm nước

Mắt quầng thâm những ngày thiếu ngủ

Nắng cháy thịt da, mưa dầm thũng mắt

Những vết xước trên vai trên cổ 

Loang lổ chiến hào, pháo địch đêm qua

Đầu bạn quấn băng thương loang máu

Đôi chân lê chẳng chạm đất vẫn cười

“Chúng mày về dưới ấy miền xuôi

Nhớ nói với mẹ tao rằng tao còn ở lại

Giữ biên cương mãi mãi vẹn toàn

Nói với cô gái nhà bên thường hay sang giúp mẹ

“Tao không yêu đâu, nàng hãy lấy chồng!”

 

Lời nói dối của bạn tôi từ đáy lòng chân thật

Mưa xối chiến hào…

mắt bạn rưng rưng!

 

Hơn ba mươi năm rồi xa cuộc chiến tranh

Pháo vẫn nổ trong từng giấc ngủ

Khói súng mịt mù vẫn vương mùi khét lẹt

Máu bạn tôi còn ấm dưới tay mình!

 

Hơn ba mươi năm rồi sau cuộc chiến tranh

Lệ đã cạn hết rồi trong mắt mẹ

Những người lính – đồng đội tôi rất trẻ

Những linh hồn im lặng giữ biên cương!

 

Những cột mốc trên đường biên – bia mộ

Chứng nhân lịch sử bạn – thù

Nơi máu xương, đồng đội tôi đổ xuống

Đất nước tôi ơi! Ai đau xót, khóc, cười?

 

 

Người đàn bà mộng du 

Chị vẫn hát giữa chiều biển động

Vẫy tay cười hi vọng phía xa xăm

Thăm thẳm nỗi niềm rưng rưng lên mắt

Nơi xa vời con sóng vỗ vào trăng

 

Người chị yêu đi giữ đảo giữ trời

Mấy chục năm rồi phía khơi xa vần vũ

Máu vẫn bầm trên đá đảo Gạc Ma

Những người lính ôm nhau thành vòng lửa

Giữ thiêng liêng màu đỏ sắc cờ!

 

Chị vẫn hồn nhiên khúc hát đợi chờ

“Trường sa, Hoàng sa ơi! không xa!”

Chị vẫn hát trên bờ nắng gió

Ba mươi năm khôn nguôi hi vọng

Ấp ủ nỗi niềm thương yêu mơ mộng

Mái ấm gia đình và mơ những đứa con

 

Anh ra đi tít tắp phía mây ngàn

Chị vẫn đợi, vẫn giơ tay vẫy nắng

Xây lâu đài mơ trên cát trắng mịn màng

Sóng vô tình nô rỡn gió lang thang

Lại nhấn chìm lâu đài mơ của chị…

 

Chị vẫn hát trong bóng chiều mộng mị

Và lại xây mơ ước những lâu đài

Vẫn một mình tin ở phía ngày mai

Anh trở về khuôn ngực trần vạm vỡ

Nồng cháy bờ môi, mặn mòi rạng rỡ

Lắc lư say… mộng du khúc tâm tình!

 

Chị vẫn một mình hát trước bình minh

Cười, vẫy gió phía chân trời… hi vọng!

A.N