Mưa bì bạch cột ta ngoài cổng trời – Thơ Bùi Minh Vũ

58

Nhà thơ Bùi Minh Vũ 

 

Con đường

Một con vịt

Bay trong hoàng hôn

Dâng rượu lên môi thượng đế

Ngài cười nụ hoa xòa

Một bà già còm lưng đi nhặt ve chai

Muốn bay cùng ngôi biệt thư ven đô

Trò đùa của giấc mơ trên trời

Hạt tràng nước mắt

 

Tôi muốn bay lên cùng với đám rau lang

Và tin mọi ước muốn

Đến từ tấm lòng

Xác xơ lông vịt

bỏ quên trong rừng từ nhiều năm

Khi nhận ra con đường

Người ta sẽ giết em

Ơi con vịt không còn lội trong ao khát sống.

11-2010

 

Chiếc chìa khóa

Tôi quỳ xuống xin mượn chiếc chìa khóa

Mở cửa vào cõi muôn đời

Có tiếng trăng rơi bì bộp

Có tiếng màu tan nhòa nhạt

Có ánh mắt mỉm cười người đàn bà

 

Trước mặt tôi thượng đế trân tráo

Tôi nài nỉ

Ngài đã quên chiếc chìa khóa vạn năng trên bàn tiệc hôm qua.

11-2010

 

Những bước chân chim

Những giọt đêm tóc em

Những sợi lông nắng mi em

Những chú mưa ngu muội lệ em

Tất cả nhông nhông em biết không

Muốn thuộc về mình ngay cả thiên nhiên

Những bất hạnh người khác

Em sở hữu từ đôi mắt rượu

đôi môi rượu

Những giọt mây ngoài cơ thể

Những sợi lông nắng vàng

Những chú mưa ngu muội

Sự tâng bốc thiên nhiên làm em ngán ngẩm

Anh chìa tay hứng lấy những từ bỏ

Trong đôi mắt em mặt trời

Trong trái tim em mặt trăng

Những bước chân chim bao giờ ra khỏi đất đai quê mẹ.

11-2010

 

Cổng trời 

Bây giờ mưa

Lẫn lộn đôi tiếng chim lẻ đàn

Môi thiếu nữ thơm cơm chín tới

Và rồi

Ta sa chân vào bóng núi

Những cây rừng xanh đôi mắt em

Tình yêu độc mộc trên hồ

Lắc lư núi

Và những đàn cá sấu đói

Nhe răng lưỡi dao mài

Em thiếu nữ vườn trái chín

Mưa bì bạch cột ta ngoài cổng trời.

11-2010

 

Dấu chân

Tôi lang thang trên mặt trăng

Nàng chiếc đĩa bay lập lòe

Chẳng có gió

Nhặt khắc nghiệt của đá

Dấu chân trên mặt trăng đã xóa

Chú cuội cười

Thơm hương bưởi mặt trăng

Mái tóc nàng một chuỗi những vì sao

Tôi chợp mắt vùng vằng

Bầy khỉ đói di cư

Cười khi cầm trên tay quả chuối

Thì ra nàng để lại dấu chân trên cát

Biển không bao giờ xóa.

11-2010