Mùa cải đơm bông – Chùm thơ của Nguyễn Thị Hải Lý

532

Qua rồi mùa cải

Nắng về một dải ven sông
Xua tan giá rét mùa đông đang tàn
Chín rồi những cánh hoa vàng
Bướm ong níu giữ muộn màng sắc tươi

Cải ngồng ơi! sắp qua rồi
Một mùa hoa rộ… đương thời… vụt nhanh
Hoa vàng bên cọng xanh xanh
Mưa xuân nắng trải phai nhanh sắc vàng

Nhỏ nhoi cánh mỏng bên đàng
Gió sương vẫn nở khẽ khàng ru êm
Cuối mùa đông lạnh về thêm
Gió lay nhụy thắm hương đêm vẫn nồng

Xuân về, ơi Cải!… buồn không
Nắng trưa nhuộm chín những bông hoa vàng
Chớm xuân ngồng đã sắp tàn
Nhường cho đào thắm, hồng, lan, hải đường

Một thời khoe sắc đưa hương
Một đời hứng chịu gió sương phong trần
Tiết trời giờ đã sang xuân
Cải rơi cánh mỏng… hẹn lần… đông sau.

Mùa cải đơm bông

Em mong mùa cải đơm ngồng
Hoa kia nở rộ bờ sông trải vàng
Con đò hôm ấy sang ngang
Bao năm mãi đợi bẽ bàng duyên ai

Ngày đông em thấy quá dài
Má hường môi thắm trang đài còn đâu
Dòng sông bên lở thêm sâu
Hoa vàng lấp ló người đâu chưa về

Sang mùa bông cải triền đê
Còn bao lần nữa yên bề đổi thay
Bên sông gió bấc lắt lay
Một đời ai đợi… chờ ai… không về…

Đò ngang lỡ hẹn phu thê
Nhỏ nhoi bông cải hương quê đượm buồn
Xa xa con nước lạc nguồn
Nhìn về nơi ấy mưa buồn trắng rơi

Chữ tình dang dở người ơi
Bao mùa hoa cải tả tơi bên đường
Nhớ nhiều lắm nặng sầu vương
Lặng thầm đêm trắng má hường tàn phai

Sông ơi giỡn sóng lụa dài
Trên bờ hoa cải chờ ai sắc vàng
Ai ở lại ai sang ngang
Ai sầu đêm trắng bẽ bàng lệ rơi

Tìm đâu gót ngọc giữa trời
Lặng im tim nhỏ sót đời… cải hoa.

Lỡ một đời hoa

Màu hoa vàng bến sông
Anh nhớ không mùa cải
Em thẹn thùng e ngại
Khi mình lỡ chạm tay

Dọc bãi cát làng thầy
Chiều hôm cùng bước dạo
Cánh hoa vương tà áo
Gió đùa tóc bay bay

Em duyên dáng trăng đầy
Nhiều chàng trai say đắm
Nhưng tìm em ghi đậm
Bóng hình một anh thôi

Thầm mong ước trong đời
Làm cô dâu ngày cưới
Dù bao lâu vẫn đợi
Anh xa rời càng thương

Hoa cải tàn sắc hương
Ai quên đường lối cũ
lời thề xưa rêu phủ
Bến sông buồn hắt hiu

Mặc bướm ong dập dìu
Cánh hoa tàn lỡ dở
Vẫn sắc vàng một thủa
Trôi theo dòng Đà Giang

Nay trở lại thăm làng
Lòng anh bao thương nhớ
Bởi duyên trời cách trở
Anh phải lỡ mùa hoa.

N.T.H.L