Mưa đọc âm âm trên mái – Thơ Nguyễn Đức Hạnh

830

Ảnh minh họa – Nguồn internet

 

 Khe khẽ đêm cuối năm

Xòe năm ngón tay

Vuốt năm cánh hoa đào

Sắc đỏ lan từ ngón tay lên mắt

 

Xòe mười ngón tay

Vuốt mười nỗi buồn

Tan chảy thành câu thơ đắng ngắt

 

Vuốt lên tóc em

Tuổi tác rối lòng vòng không muốn rơi xuống đất

Yêu thành thương

Buốt từng móng tay rồi

  

Đã đến tuổi nói ít hay cười

Thở dài nhẹ mà thăm thẳm

Thơ viết nhọc nhằn như hoa trồng trên đá

Hay ra bờ sông không ngắm bè xuôi

Sợ những lời khen sợ chỗ đông người

 

Đêm cuối năm thắp nén hương trầm

Ngắm đời mình cháy lên thành khói.

 

Tiếng rao đêm

Mùa đông làm thơ ngoài kia

Mưa đọc âm âm trên mái

Sao chỉ một tiếng rao đêm

Đã nghe kiếp người run rẩy?

 

“Bánh ngọt đây! Bánh nóng đây!”

Bánh nóng mà lời rao lạnh

Nghe một ánh đèn xe qua

Nghe một phận người cô quanh

 

Nhà người ở gần hay xa?

Tuổi người đã già hay trẻ?

Tiếng người nghèo sao giống nhau

Lạnh, buồn, mỏng như chiếc lá?

 

Phòng kín, điều hòa rất ấm

Chăn êm, nệm gối rất dày

Viết câu thơ thương phận bạc

Nước mắt sao nhạt thế này?

 

Tiếng rao vấp ngã trên phố

Bánh đau sao chẳng nói gì?

Có ai đỡ tiếng rao dậy

Hồn tôi vịn mưa mà đi

 

Tiếng câm

             (Nhớ Trịnh Công Sơn)

 Ngã ba Xưa loáng ướt lá mưa

Nỗi buồn rơi thành núi đá

Nâng trên tay bỏng rát lời hứa

Đếm bước trăm năm

 

Thành gió lẳng lơ qua sông

Thành mèo hoang mái lá

Thành mảnh giấy cũ

Đường đêm lã tã bay

 

Va vào ngõ – ngõ xiêu

Va vào nhớ – nhớ kêu

Ngón tay trắng mảnh – bông hồng nhỏ

Ru ngàn tiếng câm

 

Vịn vào hai câu hát

Lập cập lối hồi ức

Cuối đường áo hồng thổn thức

Gọi bàn tay say

 

Chớp vèo qua kiếp rong rêu

Tài hoa nghẹn một tiếng kêu lặng thầm.

 

Song ca

 Đành song ca thầm trong đêm xa cách

Em hát lời mưa giọng trầm bần bật

Câu chảy thành suối uốn quanh bến bờ

Câu vẫy lá xanh nở hoa đợi chờ

Câu buồn cỏ mịn mọc rễ vào mơ

Câu nhớ trắng muốt vỡ trong mắt mờ

Câu vui nhảy nhót cười đau tứ thơ

Câu chờ thấp thỏm xiên khoai bơ vơ

Câu tủi xanh ngắt kẽ đá bơ phờ.

 

Anh hát lời mưa nhọn sắc chót vót

Câu đau sấm sét rách trời mong manh

 

Câu hận thành bão làm đau lá cành

Câu thương từng giọt ngọt mềm long lanh

Câu yêu ròng ròng trăm năm còn chảy

Ngàn giọt run rẩy, ngàn giọt lơ ngơ

Chạy qua núi đá, va ngọn tương tư

Chạy qua dòng sông, đắm thuyền thất vọng

Chạy qua biển rộng, vỡ sóng đau lòng.

 

Một bài ca thầm, giọng mưa thăm thẳm

Trời không đệm đàn song ca ướt sũng

Hai đầu phương trời, hát qua thế kỉ

Những lời ca mưa ôm nhau rồi thở

Vũ trụ nức nở không ai vỗ tay.

 

Sông 

Sông là thiếu phụ đã tắt lửa lòng

Trong và buồn thăm thẳm

Đôi bờ khát khao

Sắp lở hết rồi mà sông vẫn chảy

 

Sông là thi sĩ không gặp thời

Một đời đam mê một đời thất vọng

Chiều nay nằm ngửa mặt lên trời

Nghe hồn mình nhằm phía bể mà trôi

 

Sông là cụ già gần đất xa trời

Lặng lẽ nhìn trời như nhìn đình màn

 

Đếm từng mối tình

            từng nỗi buồn

                        từng đứa con đánh rơi

Phía thượng nguồn của một đời xa lắc

 

Sông là cô gái lẳng lơ về già

Nằm xoài khóc lặng

Tiếc những gì đã qua

Sợ những gì sắp tới

Sông hay tôi?!

N.Đ.H