Mưa rơi nhớ mẹ – Thơ Thanh Tâm

1097

 

Tác giả Thanh Tâm  

 

Nhớ lời mẹ ru

Trở về chốn cũ đường xưa

Thoáng mơ dáng mẹ mỗi trưa chợ về

Còng lưng quang gánh sớm khuya

Phú Long – Mũi Né nắng mưa tháng ngày

Hàng cau xứ Rạng hương bay

Dịu thơm tóc mẹ thơ ngây chợ đời

Một đời xuôi ngược chơi vơi

Ngọt ngào lời mẹ ru hời ca dao

Hai vai đã mỏi gầy hao

Nuôi con khôn lớn, bạc màu tóc sương

 

Tìm đâu lòng mẹ yêu thương

Vòng tay hạnh phúc đời thường ngày xưa

Tìm đâu dáng mẹ chiều mưa

Chờ con cuối lối khi chưa về nhà…

 

Nay về lối cũ mù xa

Hương cau hoài niệm, mẹ già nơi đâu

Thời gian sóng vỗ bể dâu

Mẹ ơi, nhớ mẹ! mắt sâu thẫn thờ

 

Ước mơ ru giấc trẻ thơ

Ấm vòng tay mẹ sương mờ ngày mưa…

Dịu êm kẽo kẹt võng đưa

Ngủ ngon con nhé, mẹ đua với đời

 

Vẵng nghe sóng vỗ xa khơi

Hình như lời mẹ ru hời bên nôi

 

 

Công cha nghĩa mẹ mênh mông biển trời

Con về thắp nén hương trầm

Khói lung linh ảo họa thầm chân dung

Đấng sinh thành một nét chung

Vẫn là ánh mắt bao dung thuở nào

 

Lối mòn dáng mẹ gầy hao

Gập ghềnh quang gánh gian lao tháng ngày

Ca dao chọn khúc lời hay

Thức ru con ngủ ngon say đêm hè

 

Thân cha lấy nắng để che

Mồ hôi nhỏ giọt trưa hè trên nương

Luống trồng đầy ắp yêu thương

Niềm vui con được đến trường nhẹ vai

 

Tảo tần không tiếng thở dài

Nắng mưa chẳng ngại xuân phai trọn đời

Tóc mẹ sương trắng mây trời

Tóc cha tiêu muối bời bời lo toan

 

Ngày cha về với hư không

Mẹ ngồi trầm lặng bên dòng nhân gian

Theo cha mẹ đến thiên đàng

Mồ côi con quấn khăn tang trong lòng

 

Con đi giữa chốn xảo ngôn

Nhớ lời mẹ dặn tâm hồn thanh cao

Nhớ cha cõng nắng lao đao

Trăm bề khó nhọc con sao nản lòng

 

Con đi khắp chốn phiêu bồng

Công cha nghĩa mẹ mênh mông biển trời

Con về quỳ lạy nguyện cầu

Kiếp sau xin được con hầu mẹ cha.

 

                   

Mưa rơi nhớ mẹ

Hiên khuya tí tách rơi mưa

Ngỡ như mẹ thức ru đưa võng điều

Dòng sông cổ tích, ngâm Kiều

Lời ca dao mẹ ngọt bùi hè trưa

 

Đường quê nhớ mẹ chiều mưa

Mùa về gánh thóc chuyền đưa vai gầy

Cánh tay che lấy tháng ngày

Trải đời con bước trọn đầy yêu thương

 

Ngày về dừng bước bên đường

Thơm mùi rơm rạ quyện hương khói đồng

Bâng khuâng cái nhớ nao lòng

Bữa cơm của mẹ đậm nồng tình quê

 

Nhớ mưa tháng bảy dầm dề

Gió luồn vách lá nước về tràn sân

Lui cui mái dột nhà tranh

Mẹ che chỗ ướt con nằm ngủ ngon

 

Đường đời loạn bước lộng ngôn

Con mang lời mẹ dặn lòng thẳng ngay

Mẹ ngồi tựa cửa tháng ngày

Ngóng con cuối lối hao gầy hoàng hôn

 

Trải đời phiêu bạt lớn khôn

Mỗi lần thăm Mẹ món ngon dâng người

Mẹ nheo mắt món mém cười:

“Tội nghiệp, để cho con Mười nhen bây”

 

Mẹ đâu có giấc ngủ say

Đêm hè thức quạt mát bầy con yêu

Rưng rưng nhớ mãi bao điều

Không ai bằng Mẹ, thương đều các con…

Mẹ già ngày một héo hon

Lẫn rồi, chỉ nhớ tên con của mình

 

Con về quỳ lạy… Mẹ nhìn

Bao dung ánh mắt… lặng thinh mỉm cười…

T.T