Mưa xuân – Thơ Lê Xuân

532

Ảnh minh họa – Nguồn internet

 

Mưa xuân

Mưa xuân rắc bụi mơ màng

Cỏ cây, hoa lá tỏa ngàn sắc hương

Bướm ong chao lượn muôn phương

Người đi trẩy hội con đường thơm hoa.

Giấu trong ánh mắt thẳm xa

Cung đàn xuân của tim ta dâng đời.

                                        

Gió xuân 

Gió xuân vờn nhẹ tà áo mỏng

Và hôn lên mái tóc thơm nồng

Mắt em lúng liếng màu hoa nắng

Đốt cháy hồn anh ngọn lửa hồng.

 

Mầm xuân 

Nhà thơ nói: “…theo chồng bỏ cuộc chơi”*

Anh vẫn tin mùa xuân rồi trở lại

Dù trước mắt tình xuân còn xa ngái

Mùa xuân về làm xao xuyến tim ai.

 

Hương xuân thầm thĩ bên tai, bảo:

Người ấy ngày xuân sẽ trở về

Em xa mấy độ mai, đào nở

Thổn thức hồn anh vẹn câu thề.

 

Biển đời mênh mông bao tiếng gọi

Lời tự tình gửi lại dòng sông

Ra biển lớn phải qua nhiều giông bão

Đông đã tàn, mầm xuân dậy lao xao.

L.X

* Ngày mai trong đám xuân xanh ấy

Có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi.

(Mùa xuân chín – Hàn Mặc Tử)