Mượn câu lục bát trần tình đúng sai – Thơ Hoài Thơ

917

Tác giả Hoài Thơ 

 

Mong tình đẹp tựa mai vàng 

Mỗi năm mai vàng nở

Đẹp tựa một cuộc tình

Chắc là ta nặng nợ

Cách xa lòng không quên

 

Giấu nhớ vào đêm tối

Dối buồn vào tận tim

Rượu nát hồn bối rối

Người ở đâu… mãi tìm

 

Xuân rơi ngập lối về

Cửa lòng luôn khép kín

Ta đi giữa cơn mê

Bao mùa xuân bịn rịn

 

Hoa nở thắm muôn nơi

Cúc đơm mùa thương nhớ

Đếm bao lần chơi vơi

Đếm bao lần trắc trở

 

Ước mùa thơm sắc cỏ

Vàng mãi những cành mai

Mong tình yêu mãi nở

Khơi giọt tình chẳng phai

 

Buổi đầu biết nhớ mùa xuân 

Về vá lại tháng ngày của dại khờ

Tuổi ngô ngơ dưới sân trường đầy nắng

Thả hồn trôi nguyên vẹn một màu trắng

Mắt hạt huyền áo lụa vướng hồn thơ

 

Thương trang sách nhớ vườn cỏ ven bờ

Đời gõ cửa nắng mưa không biết sợ

Cứ vô tư như mùa xuân đang nở

Đường xuân rơi những bước nhỏ đêm rằm

 

Cùng nhau ru phím nhạc tình đầu năm

Khoe áo mới khi mùa xuân vừa đến

Ta ôn lại những vui buồn thương mến

Như buổi đầu biết nhớ một mùa xuân

 

Mượn xuân tô nét xuân thì 

Tìm về chút nắng xuân nay

Quên đi nụ héo môi gầy hôm qua

Hong khô giọt lệ sương sa

Quá giang cái buổi chiều tà lỡ trao

 

Dấu tình chẳng có ngọt ngào

Ta như kẻ lạc lòng nao nao lòng

Gửi lại chút nắng cuối đông

Dối đời một tý tô hồng làm duyên

 

Nguyện cầu bồ tát huyên thuyên

Chạm tay gõ mõ tự khuyên chính mình

Hướng về chính đạo đức sinh

Mượn câu lục bát trần tình đúng sai

 

Nửa đời không biết ngày mai

Nửa đời chẳng biết tương lai là gì

Tim còn đập! tình vô tri

Mượn xuân tô nét xuân thì dần phai

H.T