Năm tháng đa mang – Thơ Trần Hà Yên

610

Nhà thơ Trần Hà Yên 

 

Người canh giữ cửa 

Em

muốn giấu anh vào trái tim sâu

làm của để dành

đời em mãi mãi…

dẫu biết mình không còn trẻ lại

vẫn khao khát hoài

lời anh nói yêu em

 

Em

muốn giấu anh vào vạt nắng nhẹ êm

để tiếng ồn ào không làm anh xao lãng

để mỗi thu về

sương mờ giăng bảng lảng

tia nắng cuối ngày vẫn nồng ấm môi em

 

Em

muốn đem hình bóng anh

cất vào trái tim sâu

để bao cô gái đi qua

anh không có gì cho họ nữa

và em

sẽ là người canh giữ cửa

chỉ mở ra

khi hoàng hôn đến

đêm về

     

Níu

Khát khao

em níu thời gian

để cho

năm tháng đa mang

cuộc đời

 

Yêu thương

em níu đất trời

cùng anh

đi hết một thời

ái ân

 

Thôi nào

một chút phân vân

hãy đem mê đắm

thêm lần nữa

say…

 

Thói đời

mặc kệ trả vay

chỉ riêng hai đứa

níu ngày

lứa đôi

 

Cho vầng trăng

hết đơn côi

huyền thêm ảo mộng

đâm chồi

nhân gian

 

Mơ hoang 

Chiều buồn

con nắng đi đâu

để mưa buồn rớt nỗi sầu vào tim

 

Mơ hoang

trăng rọi bên thềm

gió lay mành trúc môi mềm ướp hương

 

Ơ kìa

chú Cuội nhớ thương

cây đa còn đó vấn vương chị Hằng

bẫy tình

tung lưới thả giăng

để con tim chết vạn lần vẫn mơ…

 

Cuối thu 

Em nghiêng

vạt nắng cuối thu

vắt cho cạn hết

âm u chiều tàn

 

Gửi theo

ngọn gió lang thang

tấm tình em đó

mây ngàn mang đi

 

Hanh hao

thu với chia li

rụng rơi chiếc lá

chỉ vì…

nhớ nhau!

T.H.Y