Nắng đâu trải một con đường – Thơ Nguyễn An Bình

606

Nhà thơ Nguyễn An Bình 

 

Chợt thương mưa nắng Sài Gòn 

Sợ ngày mưa bỏ nắng đi

Tình tôi ở lại xuân thì em đâu

Nghe như nắng vỡ trên đầu

Qua nhà chỉ thấy một màu hoa phai.

 

Sài Gòn vàng áo em bay

Cà phê góc phố nhớ ngày em xa

Chỉ còn tiếng hát ngân nga

Tình thôi bất chợt chảy qua phiến sầu.

 

Gìn vàng giữ ngọc cho nhau

Thèm mưa ướt áo qua cầu mênh mông

Tóc dài chảy suốt đời sông

Em thành đá cuội cuối dòng mù sương.

 

Nắng đâu trải một con đường

Mà mưa trôi mất nỗi buồn riêng tôi

Lỡ câu muối mặn một đời

Yêu em lạ quá quên lời gừng cay.

 

Một mình tôi giữa chiều nay

Phố xưa bụi đã vàng bay mất rồi

Sài Gòn mưa nắng bùi ngùi

Ngắt câu lục bát chia đôi lời thề.

 

Giữa Sài Gòn đêm nghe tiếng mì gõ

Giữa Sài Gòn đêm nghe tiếng mì gõ

Chợt giật mình ta thành kẻ tha phương

Tiếng rao đêm giữa phố phường bề bộn

Biết ai nghe – riêng ta một nỗi buồn.

 

Tiếng gõ tre dài theo con phố vắng

Chân bước đều theo nhịp gõ song loan

Bàn chân nhỏ qua góc đường hiu quạnh

Ta cũng bùi ngùi kiếp sống ngổn ngang.

 

Giữa Sài Gòn đêm nghe tiếng mì gõ

Em kể ta chuyện Đức Phổ quê nhà

Tin bão rớt chợt chùng lòng muốn khóc

 Mấy năm chưa về xa lại càng xa.

 

Mưa đổ lạnh gió lùa thêm xao xác

Nhắc chuyện làng xa lắc nghĩ mà thương

Em mượn tiếng rao qua cầu sinh lộ

Ta mượn chén sầu hát khúc ly hương

 

Sài Gòn cà phê

       *Những năm gần đây tôi thường về Sài Gòn giữa khuya

         rồi cũng giã từ vội vã khi nửa đêm về sáng.

 

Sài Gòn Sài Gòn mù sương

Thành phố cựa mình trở giấc

Ngọn đèn vàng ơi từng tắt

Xôn xao cành lá không tên.

 

Anh về Sài Gòn trong đêm

Hàng cây đón chào ngái ngủ

Chiếc lá chao nghiêng nhắn nhủ

Về đâu giữa phố chênh vênh.

 

Sài Gòn Sài Gòn đã quên

Sao lòng mãi luôn nhắc nhở

Cô hàng rong đi vội vã

Tiếng rao mì Quảng đêm đêm.

 

Chợt thèm ly cà phê đen

Quán cóc đèn khuya gió tạt

Đâu đây cung đàn ai hát

Ru hồn chìm giữa cơn mê.

 

Sài Gòn Sài Gòn cà phê

Hương thơm quyện mùi đặc sánh

Phía sau ngụm cà phê đắng

Khung trời mắt nhớ đêm xanh.

 

Rồi ngày sẽ đến loanh quanh

Đời cũng trôi theo mệt lả

Cũng may giữa lòng phố xá

Sài Gòn còn có tình em.

5/7/2015

N.A.B