Ngã Du Tử – Tiếc thuở trăng vừa

99

Nhà thơ Ngã Du Tử

Khi Làm Thơ Yêu Em

Khi tôi làm thơ yêu em
Nắng hồn nhiên thổi qua bờ sông nhớ
Gió lãng mạn trôi theo từng hơi thở
Tôi ngập ngừng những con chữ yêu thương

Ngày tháng tư, xác hoa phượng ngập đường
Còn thơm mùi hương góc phố
Em eo thon, tóc vướng phía sân trường
Làm xao xuyến bao chàng trai thời đại

Làm thơ yêu em ngây thơ vụng dại
Viết thành thơ chưa dám ngỏ, lạ kỳ
Ngày suy tư ngây ngất đến mê ly
Về chung lối, cứ tha hồ đùa giỡn

Em mỹ lệ dưới khung trời mơ mộng
Vẫn ngại ngần nhút nhát cánh thơ trao
Tháng tư ơi, binh biến chẳng kịp chào
Rồi mộng mị áo cơm mùa giông bão

Xa tít tắp phía nghìn trùng mưa nắng
Em xưa ơi, còn nhớ buổi hẹn hò
Vẫn như thuở yêu em viết vội thành thơ
Hương con chữ còn thơm theo ngày tháng
      

Sông Hoài Nhận Mãi Vầng Trăng

Trăng trần thế nghìn năm còn soi rạng
Buổi ta đi trăng – mới chớm dậy thì
Yêu lắm vầng trăng em vừa chớm nụ
Biết thẹn thùng một dáng dấp hào hoa

Vài mươi năm chắc em đã đàn bà
Mùa dong ruổi quên vầng trăng chớm nụ
Mãi miết thị thành áo cơm chưa đủ
Nợ một đời đánh mất tình yêu trăng 

Đêm cố hương. Vầng trăng em xuất hiện
Mắt ngỡ ngàng. Ngại thất lễ mùa xưa
Không trách ai, chỉ tiếc thuở trăng vừa
Dang tay hứng – Thiếu tâm tình đón nhận

Ta cúi xuống thâm tạ tình – ân hận
Màu trăng xưa huyền nhiệm đến vô cùng
Con đường vàng mật ngọt chẳng đi chung
Mắt em ướt, hồn ta như gió bão

Ngày trở về lòng như không xiêm áo
Trăng đầu hiên vò võ một cung trầm
Ước mai này trên vạn nẻo trần gian
Sông muôn đời nhận vầng trăng em soi rạng

 

Giao Mùa Thu Đông

Chiếc lá cuối cùng của mùa thu rơi rụng
mùa thu ơi, giả biệt rất thường tình
đã tận hiến cho loài người cảm giác
là dịu êm, thơ mộng cõi nhân sinh

Đời có tụ lẽ thường rồi sẽ tán
đông đi qua – trở lại với cuộc đời
đan cái lạnh biết bao điều thú vị
tìm đến nhau cho ấm áp mỗi người

Thương đông xưa, hồn mình đang rét cóng
có em về sưởi ấm trái tim anh
sao nhớ quá con đường xưa mây trắng
những tự tình trời đất vẫn màu xanh

Rồi trở lại như một lần tình tự
em mùa đông, anh mùa hạ – dung hòa
thương biết mấy lòng ai ngày đông lạnh
về đi em cho kịp buổi giao mùa

Ngã Du Tử